Cuộc đời của mỗi người trong chúng ta ở tuổi thơ - quá khứ đều rất dữ dội. Có bình yên gia đình vui vẻ hạnh phúc muôn màu; nhưng cũng có người đầy tối tăm khó khăn trong mọi hoàn cảnh khi được sinh ra và lớn lên ở gia đình đó.
Và bây giờ đa số chọn cuộc sống hiện tại muôn màu, có người vẫn cứ in trong tâm trí, có người nhớ; nhưng dặn lòng cố quên, ... nhưng cũng có người tỏ ra không quan tâm nhưng sống trong dằn vặt.
Nhưng đa số vẫn chôn giấu và không thật với NÓ - Quá khứ của chính mình - khi kể lại tự sự - câu chuyện của ngày hôm nay...
Thì đúng là cái xấu nên che, cái tốt nên khoe, nhưng đôi lúc ở thời nay cần phải SỐNG THẬT với NÓ - và coi nó như là động lực để quan tâm tới gia đình, cha mẹ - anh chị em trong nhà... và với quê hương nơi mình sinh ra - có đôi lúc sẽ đẹp hơn, cuộc sống đó sẽ là bức tranh muôn màu đầy giá trị của cuộc sống...
Nhưng mấy ai làm điều đó, nếu có làm thì sẽ bị thiên hạ chửi là điên, là ngu.... Ấy thế mà chả ai dám làm điều mình muốn, dám kể lại chuyện quá khứ đầy tối tăm, xấu xa của mình ở ngày xanh.
HOÀN HẢO là tốt, rồi ai cũng sẽ phải chết, cuộc đời có bao lâu, dài tới đâu... Khi mọi thứ kết thúc - khi ta không còn - ai sẽ nhớ tới mình, ... được lợi gì/.
Vậy mà ai cũng lao vào cái Hoàn hảo hư vô mà quên đi chính mình, SỐNG THẬT VỚI THỰC TẾ và kể lại cả chuyện quá khứ Dù sao đi nữa, khi thấy ta hoàn thiện khắc phục được chuyện đã qua, thì không ai trách nhau làm gì.
Nguồn: Nguyễn Trùng Hướng




