Uống gì hả cháu ! Dạ bác cho cháu một cốc trà đá.
Đây nước của cháu đây ! Vâng......
Đăm chiêu ngồi nhìn xa xa ra nắng, bác bán nước chợt hỏi, đợi ai à cháu... Dạ vâng cháu đang đợi bạn.
....
1 tiếng sau... bạn cháu chưa ra à... dạ chưa bác ạ ... Cười nhe răng ... Quán nước vẫn có 2 người một già một trẻ....
Tiếp tục một tiếng nữa.... Bạn cháu vẫn chưa tới à... dạ chưa bác ạ... Cháu là người có tính nhẫn nại đấy... cũng tốt cháu ạ... Mình nhìn xa xa đăm chiêu...
Chợt bác bán nước lên tiếng... Cháu ạ.. bác cũng đã chờ đợi gần trọn đời người rồi.. phàm là con người hay ai cũng đều có Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục nhưng bác thấy cháu rất trầm ngâm, chứng tỏ cháu không phải là người dễ dàng từ bỏ mọi thứ.... Mình cười cười.. dạ
Cạch... Ông xếp mấy quân.. còn tôi thì nhìn vào đó chăm chú... Nhấp miếng nước ông nói tiếp... Những tình huống trong cuộc sống của chúng ta cũng giống như thế cờ đấy cháu ạ... Khi đã bị sắp đặt vào thế cờ rồi thì khó có cách giải thế cờ lắm.. trừ khi cháu phải là quân cờ chủ chốt hoặc giả như vị thế của cháu cao hơn tất cả những quân cờ còn lại.... còn trường hợp khác đó là cháu đi lệch và làm phá vỡ thế cờ tạo ra một thế cờ mới theo ý tưởng của mình... "Cờ thế bị phá"... Mình yên lặng và tiếp tục nghe, suy nghĩ.
Mọi thứ đều đã có sự sắp xếp, là thành hay là bại, là duyên hay là phận chúng ta chỉ có thể cố gắng mà thôi. "Duyên có thể làm nên phận, chứ phận không thể làm nên duyên", "Đức năng có thể thắng được số phận"
Vâng... Cháu chào bác... cháu đi đây ạ... Bạn cháu ra rồi.... Vừa đi vừa nghĩ..Mình có cách nào phá cờ thế không....





