Loanh quanh một tuần nữa cũng lại trôi qua thật nhanh. Chiều hôm nay được về sớm lượn xe vài vòng chả muốn về, quay lại quán trà đá hôm trước ngồi hóng chuyện. Kỳ lạ hôm nay không phải là ông già ngồi trông quán nước nữa mà hóa ra cả hai vợ chồng ông lão ngồi bán nước.
Mỉm cười chào hai vợ ông ông, rồi xin hai ông bà bán cho chén trà nóng vài cái kẹo lạc ngồi hóng hớt chuyện vỉa hè. Đợi mãi chả có gì hot, quán vẫn chỉ có 3 người là mình và hai vợ chồng ông lão. Toan đứng dạy về thì có hai cô cậu tuổi chắc chỉ sinh năm 93 – 94 gì đó gọi nhau vợ vợ chồng chồng ngọt xớt…. nghĩ ức chế bố mày đang F.A trêu bố mày à……
Hóng hớt 1 hồi lâu thì bỗng nhiên con bé kia giật cái điện thoại của thằng bé đấy đập bụp 1 cái xuống mặt đường, gào thét con này là con nào….con nào…. Mình giật mình vừa tiếc cái điện thoại vừa sợ…. bình tĩnh ngồi hóng chuyện… Cậu bạn trai kia năn nỉ ỉ ôi… giải thích này nọ…. xin lỗi đủ kiểu… con bé đấy không nghe… Chốt một câu “Chia tay”. Thằng kia xin chán không được… cũng đứng dạy…Ờ.. chia tay thì chia tay… tao đi với con đấy vì nó xinh hơn mày… nhà có điều kiện hơn mày đấy… có sao không, tao hết yêu mày rồi, đáng lẽ ra tao muốn để qua cái trung thu này thì sẽ chia tay với mày nhưng đã đến nước này thì giải tán sớm cho đỡ rảnh nợ…. Thằng kia nói xong nhảy lên xe đi mất…. tiền nữa cũng đéo thèm trả… mình nghĩ bụng ..Ôi đm thằng bựa có cái cốc nước chè cũng bùng
Mỉm cười chào hai vợ ông ông, rồi xin hai ông bà bán cho chén trà nóng vài cái kẹo lạc ngồi hóng hớt chuyện vỉa hè. Đợi mãi chả có gì hot, quán vẫn chỉ có 3 người là mình và hai vợ chồng ông lão. Toan đứng dạy về thì có hai cô cậu tuổi chắc chỉ sinh năm 93 – 94 gì đó gọi nhau vợ vợ chồng chồng ngọt xớt…. nghĩ ức chế bố mày đang F.A trêu bố mày à……
Hóng hớt 1 hồi lâu thì bỗng nhiên con bé kia giật cái điện thoại của thằng bé đấy đập bụp 1 cái xuống mặt đường, gào thét con này là con nào….con nào…. Mình giật mình vừa tiếc cái điện thoại vừa sợ…. bình tĩnh ngồi hóng chuyện… Cậu bạn trai kia năn nỉ ỉ ôi… giải thích này nọ…. xin lỗi đủ kiểu… con bé đấy không nghe… Chốt một câu “Chia tay”. Thằng kia xin chán không được… cũng đứng dạy…Ờ.. chia tay thì chia tay… tao đi với con đấy vì nó xinh hơn mày… nhà có điều kiện hơn mày đấy… có sao không, tao hết yêu mày rồi, đáng lẽ ra tao muốn để qua cái trung thu này thì sẽ chia tay với mày nhưng đã đến nước này thì giải tán sớm cho đỡ rảnh nợ…. Thằng kia nói xong nhảy lên xe đi mất…. tiền nữa cũng đéo thèm trả… mình nghĩ bụng ..Ôi đm thằng bựa có cái cốc nước chè cũng bùng
Còn cô bé kia ngồi đấy thêm 5’ móc điện thoại ra gọi khoảng 10’ sau có 1 anh chàng cũng khá bảnh lướt con Lx trắng tới đón, trả tiền trà đá cho em nó và hai đứa đi luôn với nhau, mình nghĩ thời này “Lời chia tay nói dễ thế sao”.
Hai vợ chồng ông bà lão cũng chứng kiến từ đầu tới cuối cũng không thốt lên lời nào…..
…. Đang tính đứng dạy trả tiền đi về thì bỗng nhiên bà lão hỏi ông lão… Ông này … Ngày xưa lấy tôi ông có yêu tôi không… Ông lão suy nghĩ hồi lâu rồi nói với bà lão rằng… Ngày xưa tôi lấy bà tôi đã biết mặt bà bao giờ đâu mà hỏi là có yêu hay không, chiến tranh loạn lạc đến được với nhau là hạnh phúc lắm rồi. Sau này giải phóng về ở với nhau vì nghĩa mà sinh tình, chung tay xây tổ ấm vun hạnh phúc thôi. Tới giờ phút này tôi còn chưa biết nói …”Anh yêu em cơ mà… ”….
Hai vợ chồng ông lão móm mém nhìn nhau cười, mình nhìn mà thấy sự hạnh phúc và mãn nguyện trong đó….
Đúng là ngày xưa các cụ hay thời trước 8x con người yêu nhau lấy nhau đến với nhau trước hết là vì cái nghĩa và cái tình, cái nghĩa có trước hoặc giả nghĩa và tình cùng song hành thì thường cái nghĩa vẫn chiếm phần hơn, chả có lẽ vì vậy mà họ có cuộc sống hạnh phúc bền lâu hơn chăng ? Cùng nhau xây dựng cuộc sống, vun đắp hạnh phúc, cùng nhau đi lên từ cái gốc cái rễ vì vậy mà lời chia tay với họ ít và dường như khó có thể xảy ra chăng ?
Thời nay trai gái đến với nhau vì điều vì, vì tình, vì tiền, hay vì một điều gì đó trong mộng tưởng, lối sống thực dụng hay chăng? Có chăng đến với nhau vì lối sống thực dụng, không có một chữ nghĩa nào ở trong đó? Há vậy đối với họ cụm từ “Anh yêu em..” và “Mình chia tay đi” điều quá dễ dàng để nói ra hay sao?
Yêu được nhau đã là quá khó, cùng nhau trở thành vợ chồng chung tay xây dựng cuộc sống còn khó hơn gấp bội. Cái quan trọng vẫn là sự đồng lòng của hai người dìu nhau tới bến bờ hạnh phúc bên kia cuộc đời. Ơ…Chuông điện thoại kêu…tưởng có cô em nào nhắn tin…oạch tin nhắn khuyến mãi của nhà mạng… đang nghĩ huyên thuyên và tưởng tượng đẹp thể mày .. Ông ơi cháu gửi tiền ạ…Mình đứng dạy trả tiền và đi về… ở nhà mẹ đang đợi cơm
Hai vợ chồng ông bà lão cũng chứng kiến từ đầu tới cuối cũng không thốt lên lời nào…..
…. Đang tính đứng dạy trả tiền đi về thì bỗng nhiên bà lão hỏi ông lão… Ông này … Ngày xưa lấy tôi ông có yêu tôi không… Ông lão suy nghĩ hồi lâu rồi nói với bà lão rằng… Ngày xưa tôi lấy bà tôi đã biết mặt bà bao giờ đâu mà hỏi là có yêu hay không, chiến tranh loạn lạc đến được với nhau là hạnh phúc lắm rồi. Sau này giải phóng về ở với nhau vì nghĩa mà sinh tình, chung tay xây tổ ấm vun hạnh phúc thôi. Tới giờ phút này tôi còn chưa biết nói …”Anh yêu em cơ mà… ”….
Hai vợ chồng ông lão móm mém nhìn nhau cười, mình nhìn mà thấy sự hạnh phúc và mãn nguyện trong đó….
Đúng là ngày xưa các cụ hay thời trước 8x con người yêu nhau lấy nhau đến với nhau trước hết là vì cái nghĩa và cái tình, cái nghĩa có trước hoặc giả nghĩa và tình cùng song hành thì thường cái nghĩa vẫn chiếm phần hơn, chả có lẽ vì vậy mà họ có cuộc sống hạnh phúc bền lâu hơn chăng ? Cùng nhau xây dựng cuộc sống, vun đắp hạnh phúc, cùng nhau đi lên từ cái gốc cái rễ vì vậy mà lời chia tay với họ ít và dường như khó có thể xảy ra chăng ?
Thời nay trai gái đến với nhau vì điều vì, vì tình, vì tiền, hay vì một điều gì đó trong mộng tưởng, lối sống thực dụng hay chăng? Có chăng đến với nhau vì lối sống thực dụng, không có một chữ nghĩa nào ở trong đó? Há vậy đối với họ cụm từ “Anh yêu em..” và “Mình chia tay đi” điều quá dễ dàng để nói ra hay sao?
Yêu được nhau đã là quá khó, cùng nhau trở thành vợ chồng chung tay xây dựng cuộc sống còn khó hơn gấp bội. Cái quan trọng vẫn là sự đồng lòng của hai người dìu nhau tới bến bờ hạnh phúc bên kia cuộc đời. Ơ…Chuông điện thoại kêu…tưởng có cô em nào nhắn tin…oạch tin nhắn khuyến mãi của nhà mạng… đang nghĩ huyên thuyên và tưởng tượng đẹp thể mày .. Ông ơi cháu gửi tiền ạ…Mình đứng dạy trả tiền và đi về… ở nhà mẹ đang đợi cơm




