THƯ GỬI BÁC BỘ TRƯỞNG BỘ GD

Cháu tên Linh. Dĩ nhiên bác không cần nhớ tên cháu làm gì. Cũng như đã lâu rồi cháu chẳng còn quan tâm ai là Bộ trưởng Bộ GD vậy. Nhưng nói chung, làm người đâu nhất thiết phải nhớ tên nhau. Chỉ cần chúng ta có một câu chuyện chung để nói. Thế là đủ rồi bác nhỉ.
Chuyện kể là, hôm qua, cháu ngồi ở thư viện trường Shree Sarbodaya quận Syanja - Nepal. Cháu dành cả một ngày đọc sách giáo khoa English để hiểu cách dạy English của người Nepal. Dĩ nhiên, người Nepal dạy English không tốt đâu. Vì họ không có tiền để mua tivi, băng đĩa, không có phương tiện cho học sinh nghe người bản xứ nói chuyện, thậm chí đến cả cuốn từ điển giấy họ còn túng thiếu bác ạ( túng thiếu đến cỡ nào cháu sẽ có 1 bài viết để kể sau). Nhưng so với Việt Nam thì English của họ giỏi hơn nhiều. Dĩ nhiên, Nepal đúng là một nước nghèo, nghèo xếp hạng top nghèo nhất thế giới ấy. Nhưng cần so sánh với trình độ GD của 1 nước nghèo để thấy rằng trình độ của nước mình ở đâu. Và giờ, có mấy điều cháu muốn trao đổi với bác như sau:
1. Cháu đọc SGK English của học sinh Nepal từ lớp 1 đến lớp 5. 
Bài học đầu tiên của học sinh lớp 1 Nepal là chuyện chào hỏi. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 2 nói chuyện đi đến trường. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 3 kể lại nhật ký một ngày của cô bé Lilu. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 4 dạy bạn phải biết Be careful với câu chuyện cậu bé Raj vừa đi vừa chơi game mà không để ý thấy cây cầu bị gãy.
Bài học đầu tiên của học sinh lớp 5 hỏi, "What do you want?" và kể chuyện người cha già có đứa con bị ở tù. Ổng ra vườn trồng khoai tây và ước giá mà có đứa con trai ở đây để đào lỗ cho ổng trồng. Thế là ổng viết thư cho con trai. Mỗi bài học thể hiện độ khó khác nhau bác ạ. Thậm chí ngoài English, họ còn có 2 môn học khác là Văn hoá xã hội và Khoa học - Sức khoẻ cũng hoàn toàn được viết bằng English và nằm trong môn học chính của học sinh.

Cháu lập tức nhắn về Việt Nam, nhờ đứa bạn thân chạy ra hiệu sách, chụp cho cháu xem SGK English từ 1-5 dạy cái gì. Bác biết gì không?
Bài học đầu tiên của SGK 1 dạy Hello. Bài học của sách SGK 2 là dạy câu "where are you from". Bài học của SGK 3 dạy lại Hello. Bài học đầu tiên của SGK 4 dạy câu "How're you". Bài học đầu tiên của SGK 5 dạy lại câu "where're you from".
Cháu hoảng hồn bác ạ. Cháu không biết vì bác nghi ngờ trình độ của học sinh VN quá kém nên có mỗi 3 câu "hello, how're you, where're you from" mà bác bắt chúng phải học đi học lại suốt 5 năm học như thế hay không?
Hay là tại những người soạn sách không biết gì hơn để mà soạn?
Hay tại chúng ta quan niệm, 5 năm, học được 3 câu đó là đã quá nhiều rồi?
Bác biết không, học sinh ở độ tuổi càng nhỏ thì khả năng tiếp cận ngôn ngữ càng tốt. Vì lúc đó bộ nhớ của chúng chưa sử dụng để ghi nhớ những điều phức tạp, những chuyện kiếm tiền, yêu đương. Nên cháu buồn khi thấy chúng ta bắt các em học quá nhiều thứ về toán lý hoá nhưng lại lo sợ trí nhớ của các em không đủ để học English. Buồn cười nhỉ.
2. Để dạy học sinh Nepal hiểu English, nhớ English, người Nepal bắt đầu bài học bằng những câu chuyện. Chuyện kể cô bé Deepa làm việc này việc kia. Chuyện kể gia đình cu cậu Ramesh thế này thế nọ. Cô giáo sau khi dạy học sinh về câu chuyện sẽ hỏi lại học sinh câu chuyện đó kể gì, cô bé Deepa làm gì, cậu Ramesh bị gì. Học sinh trả lời và ghi nhớ.
Để dạy học sinh Việt Nam hiểu English, các nhà soạn sách VN soạn ra những đoạn hội thoại chẳng có ý nghĩa gì và bắt học sinh học lại đoạn hội thoại đó để ứng dụng như một con vẹt. Theo bác, việc ghi nhớ nội dung câu chuyện dễ hơn hay khó hơn ghi nhớ một đoạn hội thoại dễ hơn?
3. Người Nepal soạn sách giáo khoa để dạy người Nepal. Thế nên những câu chuyện họ viết, những đề tài họ dạy liên quan đến đời sống, văn hoá hàng ngày của họ. 
Họ nói về đỉnh Everest, nói về thủ đô Kathmandu, nói về những cậu bé, cô bé với những cái tên rất Nepal như Gauri, Sunda... Đó là cách họ khiến học sinh hứng thú với môn English vì nó gần gũi, dễ hiểu. Đó cũng là cách họ từ hào về đất nước họ.
Chúng ta - trong đó có bác - luôn nói tự hào về Việt Nam. Nhưng có bao giờ bác nhìn SGK English của người Việt để xem sách viết gì không?
Sách viết câu chuyện của Tom, của Peter, của Marry...những cái tên không phải của người Việt. Sách kể chuyện My hometown nhưng cái Hometown ấy là London.
Sách kể về món bánh nhưng không phải là bánh chưng, bánh giày bánh mì thịt nướng mà là bánh Pizza.
4.Thế nên cháu muốn hỏi là, có phải vì chúng ta không đủ kinh phí để soạn một cuốn sách dạy English nhưng nội dung xoay quanh đời sống Việt không? Hay là những nhà soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn nên phải dùng những câu chuyện của nước khác. Để đến khi người nước ngoài họ hỏi cái món bánh nổi tiếng nhất ở nước mày là món gì thì học sinh bảo là pizza vì chúng không biết từ bánh mì thịt nướng trong English nói thế nào.
Nếu mà vì chúng ta nghèo quá, không có kinh phí, chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ huy động được một đội ngũ soạn được cuốn sách dạy English cho người Việt mà không cần lấy một đồng nào.
Còn nếu vì những người soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn để viết, thì cũng chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ chỉ họ cách viết. Thí dụ như thay vì viết bài giảng "quê mày ở đâu hả Tom? Quê tao ở Mỹ, Peter ạ" thì cháu sẽ chỉ họ chuyển thành thế này "Quê mày ở đâu hả Tí? Quê tao ở Mỹ Tho Tèo ạ, là cái xứ ngày xưa bọn Mỹ đánh hoài mà không chiếm được ấy."
Cháu tin bọn học sinh sẽ hứng thú với câu chuyện của thằng Tí, thằng Tèo hơn câu chuyện của Tom và Peter ạ. Vì chúng cháu đã từng là những thằng Tí, thằng Tèo như thế.
5. Đã rất lâu rồi, chúng ta, hoặc vì lười biếng, hoặc vì bảo thủ, hoặc vì không muốn tiếp cận cái mới nên luôn tự ru ngủ nhau rằng, "là người Việt, chúng ta phải tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học tiếng Việt chứ không phải English". Đó chắc là lý do mà kỳ thi tốt nghiệp THPT năm vừa rồi English trở thành môn tự chọn và không có trong môn thi. 
Nhưng cháu thì muốn đổi lại một chút thế này, "là người Việt, chúng ta cần tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học English để nói cho thế giới biết về văn hoá của chúng ta đẹp như thế nào". Người Nepal đưa English thành ngôn ngữ chính, vì họ muốn kể câu chuyện văn hoá của đất nước họ cho thế giới biết. Nên cũng đã đến lúc chúng ta cần học theo như họ rồi bác ạ.
Nó giống như câu chuyện anh nông dân xây được cái nhà đẹp ấy. Nếu anh tự hào về ngôi nhà anh đẹp, thì anh phải tìm cách đi qua làng bên, nói cho người làng bên biết cái nhà anh đẹp thế nào để họ còn biết mà đến thăm. Nhưng chúng ta đã làm gì? Chúng ta đã bảo anh nông dân ấy nằm ở nhà, chổng mặt lên ngắm trần nhà và tự khen nhà mình đẹp thôi là đủ. Trong khi thế giới ngoài kia, có biết bao ngôi nhà đẹp hơn đang được xây nên mỗi ngày, bác ạ...
PS: nói có sách, mách có chứng, cháu gửi hình so sánh SGK English của học sinh Nepal và VN cho bác nhé. 2 hình đầu là SGK của VN. Các hình còn lại SGK của Nepal.
PS2: cháu thì ở xa, bác lại bận trăm công nghìn việc chắc khó nghe thấy những lời cháu nói. Nhưng cháu tin 7000ng follow cháu đây, mỗi ng góp 1 tiếng, rồi cũng tới tai bác thôi

Xin con, đừng ghét bố


Con gái!

Nếu phải diễn đạt bằng lời thì mẹ không làm sao diễn tả hết được niềm hạnh phúc của bố mẹ khi hoài thai con. 9 tháng trông mong, mừng vui và lo lắng. 9 tháng tưởng tượng về đôi mắt, đôi môi, về cái mũi, cái cằm của con. 9 tháng tìm ra bao nhiêu cái tên mĩ miều để đặt cho con nhưng khi con chào đời lại gọi con rất giản đơn là Bống.

Mẹ nhớ, khi con cất tiếng khóc chào đời, bố con đã xin bác sĩ được tự tay mình cắt rốn cho con. 12 ngày con rụng rốn, bố gói ghém thật kỹ chiếc rốn khô của con vào chiếc túi ni lông rồi cất vào một ngăn riêng trong ví. Mẹ tin bây giờ bố vẫn còn mang theo chiếc rốn của con bên mình.

Mẹ nhớ, những ngày mẹ vắng nhà và con đột ngột bị sốt vào lúc giữa đêm, bà ngoại bảo bố con đã thức suốt đêm vỗ về, ôm con trên tay để sáng mai đi làm với vẻ mặt hốc hác. Những trưa mùa đông rét mướt, dù cơ quan ở rất xa nhà, bố vẫn chạy xe về để cùng mẹ tắm cho con chỉ vì sợ một mình mẹ tắm cho con lâu con sẽ bị lạnh, bị ốm. Những tối tiếng nhạc bật to ầm ĩ, bố cúi xuống làm ngựa, kiệu con lên cổ, rồi cả hai cùng hát “nhong nhong nhong…”. Tiếng cười của hai bố con át cả tiếng nhạc. 
Nhiều đêm mẹ thức giấc vẫn thấy bố nằm tay chống cằm ngắm con ngủ say rồi thì thầm hỏi mẹ: anh đã sống như thế nào mà ông trời lại ban cho anh một thiên thần đáng yêu đến thế?

Gia đình chúng ta đã từng rất hạnh phúc, và mẹ ước gì mẹ có thể níu giữ hạnh phúc ấy mãi mãi cho con. Nhưng đến khi con lên ba tuổi, bố mẹ ly hôn vì bố con phải lòng một cô gái trẻ. Sự việc có thể là chưa có gì nghiêm trọng, chỉ là phút xao lòng của bố con thôi. Và mẹ biết bố vẫn còn rất yêu mẹ. 

Đáng lẽ mẹ đã có thể giữ bố ở lại. Nhưng vì sự nóng giận nhất thời, vì lòng tự tôn ngu ngốc và sự ích kỷ của mẹ, mẹ đã dứt khoát đẩy bố ra xa, mặc cho bố van xin và níu kéo. Chỉ bởi trong mắt mẹ bố con quá hoàn hảo. Vậy nên mẹ vỡ mộng. Mẹ đã không có đủ bình tĩnh để nghĩ được rằng bố con không phải là thánh nhân, bố con cũng chỉ là một người đàn ông và cũng có thể mắc sai lầm như bao nhiêu người khác.

Bố rất muốn nuôi con, nhưng vì con còn nhỏ, nên quyền được nuôi con thuộc về phần mẹ. Mẹ đã nghĩ ly hôn là hình phạt thích đáng dành cho bố, mà không nghĩ rằng đó cũng là nỗi mất mát rất lớn của cả mẹ và con.

Hồi con lên bốn lên năm, mỗi khi bố tới nhà con vẫn chạy ào ra đón, líu lo đủ chuyện, rồi hai bố con đi chơi. Tình cảm con dành cho bố thay đổi dần theo ngày con lớn. Để rồi mỗi lần bố con tới thăm, con luôn tìm cách lảng tránh, khi thì con bận học, khi thì con có việc ra ngoài. Nếu hôm nào con không tìm ra lý do để tránh, thì con trả lời những câu hỏi quan tâm của bố bằng sự hững hờ và cộc lốc. Con có nhìn vào mắt bố con không, để thấy được niềm yêu thương trộn lẫn xót xa, đau đớn.

Con có nhớ không, năm con 8 tuổi, con bị tai nạn phải vào viện cấp cứu. Lúc đó vợ mới của bố đang trở dạ nhưng nhận được điện thoại của mẹ, bố vội đến mức không kịp mặc áo mưa, chạy xe máy đến ngay bệnh viện để truyền máu cấp cứu cho con. Hôm sau thì bố ốm vì cảm lạnh. Để đến khi tỉnh lại sau cơn mê dài, con đã ném ngay con gấu bông bố tặng trước rất nhiều người với một lời cáu gắt “con không cần, con ghét bố”. Mẹ thấy lúc đó mặt bố tái xanh đi, vì mất máu quá nhiều sau khi truyền cho con? Vì xấu hổ? Hay vì đau đớn? Có lẽ vì tất cả.

Giờ thì con đã thành thiếu nữ, con đã bắt đầu có những rung động đầu đời, đã biết quan tâm đến một cậu bạn đặc biệt. Vậy nhưng con vẫn hờ hững với bố, mặc cho tình yêu thương bố dành cho con 16 năm qua không có gì thay đổi. Con căm ghét bố khi thấy bố hạnh phúc bên người khác trong khi mẹ ở vậy một mình nuôi con. Nhưng đó là sự lựa chọn của mẹ. Vì mẹ đã không thể tìm thấy, không thể tin tưởng, không thể yêu ai như đã từng yêu bố con. Rõ ràng là bố đã sai, và mẹ nối tiếp cái sai của bố bằng cách đẩy bố con về phía họ. 

Con gái! Rồi con sẽ lớn hơn, sẽ yêu, sẽ lấy chồng. Và khi con có con, con sẽ biết rằng, với người làm cha làm mẹ, không có gì quý hơn con cái. Họ có thể đánh đổi tất cả để có được nụ cười của con. Mẹ biết, dù con có đối xử với bố thế nào, bố cũng sẽ không giận con. Bố con chỉ buồn khổ vì không được con yêu thương, tin tưởng và kính trọng, điều mà tất cả mọi ông bố đều mong ở con mình.

Chưa bao giờ mẹ nói nhiều như vậy với con, vì mẹ nghĩ khi con lớn hơn con sẽ hiểu. Nhưng hôm qua mẹ vào viện thăm bố con, ông ốm nặng, yếu và gầy đi rất nhiều. Mẹ bảo con đi thăm bố, con nhất định không đi. Mẹ không muốn bố nghĩ rằng mẹ đã không nuôi dạy con chu đáo. Mẹ không muốn trong mắt mọi người, con là một đứa con không biết điều hay lẽ phải. Có những việc nếu hôm nay ta không làm thì ngày mai sẽ trở nên quá muộn. Con đừng cố tình tạo ra khoảng cách, đừng tìm mọi cách đẩy bố xa con nữa. Bởi mẹ biết điều đó chỉ làm con đau thôi. 

Tính kỷ nuật

Sáng nay mình hạc chữ này nhé. Discipline, đọc là đít xíp lìn, lìn chứ hẻm phải lai nha.
Đít xíp lìn có nghĩa là kỷ luật. Từ này quan trọng vô cùng để leo lên người, gạt bớt phần con. Vì mình hay nuông chiều cái sướng của bản thân, mà thỉnh thoảng rơi mất kỷ luật. Ngủ dậy sớm là dậy sớm. Đi là đi. Ăn là ăn. Tới giờ làm cái gì là làm cái đó, không có ráng 1 chút nữa, riết thành bệnh nhấc đít lên không nổi, làm cái gì cũng lề mề. Đang giờ làm việc, tò mò facebook quá, hẻm biết mấy đứa bạn đang suy nghĩ gì, thế là bỏ công việc đang làm, lên FB coi. Coi chục status, thấy toàn buồn nhẹ với chán chồng, cái mình cũng bị lây theo, cũng buồn nhẹ, hết muốn làm việc. Tò mò chi vậy, mình phải có đít xíp lìn chớ. Quyết tâm làm gì là làm cho được, không để bệnh làm biếng hay làm nửa chừng rồi bỏ. Quyết tâm hạc Anh Văn là đăng ký hạc, mở máy hạc, chứ không phải vô Youtube coi mấy cái clip hài tốn thời gian như mấy đứa nhảm nhí ngoài xã hội
Thủ Tướng Lee Kuan Yew là Lý Quang Diệu, người từng sống ở VN, là thần tượng ở châu Á. Ông có công đưa Singapore từ 1 miếng đất bèo nhèo trở thành kinh đô của Á Châu, thành phố quốc tế nhất ở châu Á, giàu có bậc nhất thế giới. Ông khuyên gì là phải lắng nghe, không ông quánh chết. Goal là cái mục tiêu, trong đá banh là khung thành. Đọc là gâu lờ, lờ nhẹ. Reach your goals ( rít ch doa gâu l) tức đạt được mục tiêu mục đích của mình, thì không thể thiếu kỷ luật, without discipline, you cannot reach your goals and dreams.
Dream là giấc mơ, ước mơ. Ước mơ thì phải vĩ đại, vì đâu có ai đánh thuế đâu mà "giấc mơ con đè nát cuộc đời con". Suy nghĩ chi nhỏ xíu, vụn vặt, ăn cắp chi vài ba đồng, nói dối chi cho thành người rẻ tiền vậy. Mơ lớn lên, vẫy vùng ra biển lớn đi, xách giỏ đi giao lưu quốc tế để thấy thế giới rộng lớn thế nào, chứ ngồi quanh ao làng cãi nhau làm chi với thằng Ổi con Mít, tranh chấp quyết liệt mấy trái ổi trái xoài, cãi vã nhau mấy chuyện gà vịt hàng rào dâm bụt...Chi vậy.
Một tổ chức chỉ thành công khi mỗi thành viên ở đó có tính kỷ luật. Không có chuyện kỷ luật cao hay thấp. Kỷ luật là kỷ luật. Đó là các nguyên tắc, các quy định mà mọi người phải tuân theo.
Đất nước Đức giàu có vì tính kỷ luật. Nước Nhật cũng vậy. Và mỗi cá nhân, cũng vậy. Tự đặt ra các kỷ luật cho bản thân mình và thực hiện cho bằng được.
Muốn thành đạt, phải đít xíp lìn. Nhớ nhớ nhớ...

ĐÔI KHI PHẢI BIẾT KỆ MẸ CUỘC ĐỜI

> Nhiều người nói với tôi rằng tôi hơi gàn, tôi thích làm những điều mình muốn và ít chịu lắng nghe những lời can ngăn của mọi người... nhưng thú thực là nhiều lúc tôi thấy may mắn vì đã đéo nghe những lời can ngăn đó ! nhất là ở những lúc quan trọng nhất của cuộc đời !
Gửi tới các bạn một câu chuyện về "Con ếch điếc"...
-----
Một đàn ếch đi vào rừng đái bậy, vô tình 2 chú bị rơi tọt mẹ nó xuống một cái hố... đéo hiểu do thằng mất dạy nào đào.
Hai chú ếch đen đủi cố gắng nhẩy khỏi hố... nhưng hố quá sâu... sau một hồi chứng kiến 2 chú ếch nhẩy một cách tuyệt vọng - những con ếch còn lại thấy thương quá, liền cùng khuyên: "Thôi đừng nhẩy nữa! Không qua được đâu... nằm mẹ nó đấy chờ chết cho đỡ mệt ! "
Hai con ếch mặc kệ những lời bình luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố. Đàn ếch lại tiếp tục nhao nhao bảo chúng đừng nhảy vô ích, hãy biết chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi.
Cuối cùng,một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó dừng nhẩy và gục xuống chết vì kiệt sức - nhưng có lẽ phần lớn là do tuyệt vọng.
Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực cuối cùng tiếp tục nhảy lên. Đàn ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết . Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa.Và thật kỳ diệu,cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu ấy.
Đàn ếch xúm lại hỏi đầy vẻ ngạc nhiên :
"Ơ, Mày không nghe thấy bọn tao nói gì à? "
Cuối cùng có một con ếch già nhẩy ra nói: "Chúng mày đừng cố gắng nói nó làm gì, thằng này tao biết , nó bị ĐIẾC bẩm sinh từ bé!"
Hoá ra Con ếch vừa thoát khỏi cái hố kia bị điếc và nó cứ nghĩ là những con ếch khác kia hò reo đang cổ vũ cho nó, và chính điều đó đã làm nên một sức mạnh kỳ diệu giúp cho nó tìm được sự sống mong manh trong cái chết.
-----
Kết luận (của riêng tớ) :
Đôi khi ở đời, bạn phải TỰ tìm lấy sự động viên cho chính mình - luôn lạc quan để vượt qua những cái hố cuộc đời ! Hãy coi mọi thứ thân yêu quanh bạn như những lời động viên ! Và đôi khi, kệ mẹ những lời của những con ếch đang chờ bạn chết kia...

Tiền đâu khởi nghiệp?


Có bạn trẻ gửi thư trách TnBS. Nói chúng tôi cũng muốn khởi nghiệp, nhưng tiền đâu. Cho tôi 10 tỷ đi, tôi sẽ làm xưởng nhà máy. Hãy cho tôi cần câu, tôi sẽ đi câu cá.

Không biết tự bao giờ có cái khái niệm “cho cần chứ không cho cá” rồi mọi người khen hay. Đối với thể loại làm biếng, thử lấy cần câu cho mấy người ăn xin (mà còn lành lặn) thử coi. Nó sẽ đòi “cho mồi”, đưa mồi thì kêu “móc vô lưỡi giùm”, rồi “câu giùm luôn đi”. Cuối cùng cũng quay lại cái máng lợn nằm đó “lạy ông đi qua lạy bà đi lại”.

Cái mình cho phải là “tinh thần câu cá”. Khi có tinh thần, tự động nó sẽ bật dậy, chạy chặt tre về làm cần, tự động mài sắt thành lưỡi, tự động hăm hở đi hết chỗ này chỗ kia để tìm cá. 



Tony có quen anh Quảng, dân Vĩnh Long. Tốt nghiệp ĐH Tổng hợp Hóa vào thập niên 80, anh làm xà bông, mì tôm, nước rửa chén, nước tương…và lao động cật lực để bây giờ anh làm chủ 1 nhà máy bao bì nhựa. Anh có 4 thằng con trai, đầu tiên đẻ 2 đứa, ráng kiếm cô con gái, ra tiếp thằng nữa. Anh sợ “tam nam bất phú” nên đẻ thêm 1 thằng nữa thành “tứ quý”. Anh cho 4 thằng học ở 4 nền giáo dục khác nhau, cứ tốt nghiệp 12 xong là đi. Thằng học ở Sin, thằng ở Mỹ, thằng ở Canada, thằng ở Anh. Nhưng thằng nào cũng 1-2 năm thì về nước, học không nổi. Tony xuống chơi, thấy 4 thằng từ trên lầu đi xuống, đứa nào đứa nấy cao hơn mét tám, trắng hồng, nặng cả tạ, mặt to như cái mâm. Anh Quảng nói kêu tập thể thao thì tụi nó nói không có phương tiện, thế là tao phải mua máy chạy bộ, tạ các loại…về nhưng tụi nó có tập đâu. Kêu đi bơi thì tụi nó nói nhà phải có hồ bơi riêng, bơi chỗ công cộng không sạch, tao bán cái nhà mặt tiền dưới quận 6, ra Thủ Đức xây nhà có hồ bơi, tụi nó hào hứng bơi đúng có 1 ngày. Tony nhìn thấy trên bàn dọn sẵn 4 tô cơm, 4 cái giò heo to đùng. Anh kể hai thằng sau thì đang học mấy đại học liên doanh gì đó, còn 2 thằng đầu thì vô nhà máy của anh phụ việc hành chính văn thư, nhưng liên tục kêu đói bụng, nửa chừng bỏ về nhà để ăn. Anh cười hi hí, nói thôi kệ. Nhà có điều kiện mà, lúc nào cũng có nồi giò heo hầm trên bếp.

Anh Mark Facebook, anh Bill Microsoft, anh Quảng như trên bài đây…tất cả đều là những người với 2 bàn tay trắng xây dựng cơ đồ. Nhưng thế hệ sau thì có thể khác, nếu cha mẹ cho tiền mà không cho tinh thần, thì nó lại bán nhà máy để mua giò heo và thuốc trị bệnh Gout.

Với thể loại cứ kêu “tiền đâu”, “điều kiện không có” thì khỏi trả lời mắc công. Và đã có hàng vạn bạn trẻ, thấy người ta khởi nghiệp cũng về khóc lóc ép bố mẹ đưa tiền để mở công ty và ba bữa là ném hết xuống sông. Dù ít dù nhiều, đứa nào tự biết tạo vốn ban đầu, thì đứa đó mới làm chủ được.

Một lá thư Birmingham

“Dượng,
Con qua đây mới thấy thấm và hiểu những bài viết của dượng. Có những chuyện con thấy rất kì lạ nhưng xảy ra hàng ngày ở Anh. Người ra trước khi xuống xe bus thì quay đầu "thank you" ông lái xe (con vẫn chưa làm được vì mình trả tiền để đi mắc gì phải cám ơn). Hoặc mua hàng trong siêu thị khi tính tiền xong mình phải thank you bà thu ngân ?!? Con thấy ai cũng thank-you hết nên con mới bắt chước, lần đầu thấy lạ miệng nhưng rồi quen dần. Con đi ngáo ngơ đụng phải người ta thì người ta ngay lập tức quay lại sorry con dù con mới là người có lỗi. Nhân viên trong trường con học thì ai cũng lịch sự dù con từng hỏi rất nhiều câu hỏi.
Con mới biết là gần như tất cả hàng hóa mua ở Anh đều có thể trả để lấy tiền lại trong một tháng. Cậu con mua cái lò nướng bị hư, bỏ trong thùng mang đến trả thậm chí người ta không thèm mở thùng ra kiểm tra. Cậu nói muốn đổi lấy cái mới thì siêu thị nói ở đây tụi tao không đổi cái mới, chỉ trả tiền lại cho mày rồi mày tự đi mua cái mới =)). Làm ăn đàng hoàng kinh khủng luôn dượng.
Hôm qua con đi khám bác sĩ, dịch vụ y tế ở Anh là được miễn phí hoàn toàn kể cả cho du học sinh trên 6 tháng (chỉ phải trả tiền thuốc tượng trưng 8 bảng / 1 loại thuốc). Con rất bất ngờ là dù dịch vụ có thể xem như dịch vụ công nhưng nhân viên lịch sự vô cùng, con nghe tiếng Anh chưa rõ thì y tá vẫn vui cười và nói rất chậm rãi để con thấy dễ chịu, bác sĩ cũng rất lịch thiệp, con vừa bước vô phòng là cười và bắt tay như gặp đối Nhưng con cũng ngại vì nhiều lúc người ta nhìn mặt con và nghĩ là sinh viên Trung Quốc. Sinh viên Trung Quốc trường con mang tiếng lắm dượng, phá nát toilet, mang đồ ăn uống vào phòng học dù đã treo biển cấm, ăn xong là xách đít đi bỏ lại bịch ny-lông hay ly cà phê, nói chuyện nơi công cộng như quán cà phê với âm lượng rất to, rồi móc cứt mũi, khạc nhổ, nhai kẹo cao su nhả xuống đất, đi xe bus tranh giành lên trước hoặc xuống trước, chen ngang lúc người ta xếp hàng, góp ý thì họ trơ mặt ra cứ như không phải họ. Giờ con nhìn họ, thấy khó chịu vô cùng. Cứ một toán sinh viên Trung Quốc tới chỗ nào rời đi là chỗ đó như bãi chiến trường vậy. Nên vô nhà hàng, có khách Trung Quốc tới ăn mà kiểu khách đoàn, là Tây nó bỏ đi hết, nó cũng không phàn nàn chỉ trích gì mà nó bỏ đi tìm chỗ khác thôi…
Nhớ dượng nên con viết vài dòng cho vui, chúc dượng luôn khỏe”.
Thư của bạn Nguyên, du học sinh mới qua 2 tháng


Trong hình là bãi tắm Tam Á ở đảo Hải Nam và bãi tắm Đại Mai Sơn ở Thâm Quyến Trung Quốc sau 1 ngày lễ hội.
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top