Người yêu của tôi :D

Vậy là sau..............

Hai mươi mấy mùa hoa mai chưa cùng ai này nọ,  
Hai mươi mấy mùa khoai sọ cuối cùng em đã được này nọ cùng ai" 

Chính thức em thoát cảnh F.A rồi các bác các đồng chí ạ. Hôm nay rảnh rỗi tý chút em xin được kể về người yêu của em, :p cũng như thông báo cho các bác chúc mừng em thoát cả F.A.

Thật ra tôi vốn dĩ là một đứa con trai chỉ nghĩ cho riêng mình, ít quan tâm đến cảm xúc của người khác. Cuộc sống của tôi chỉ quẩn quanh với game và ăn chơi với hội con trai. Rồi một ngày cô ấy đến bên em, rất nhẹ nhà không hề vô vập, xô bồ. Em cười xinh lắm, hệt như một đóa ly ly trắng ngần. Em không cao nhưng em lại trắng, mỗi khi đi bên cạnh em dưới trời nắng mùa đông, đôi má em ửng hồng, trông em như một thiên thần tỏa nắng mang ánh sáng tới cuộc sống khô héo đời tôi.


Chúng tôi ít gặp nhau lắm, nhưng mỗi lần gặp nhau là bên nhau quấn quýt, thắm thiết chẳng bao giờ muốn rời xa nhau. Em thường hay hỏi tôi rằng, nếu có một ngày nào đó em rời xa anh thì anh có chạy đi tìm em không ? Tôi thường lấy tay cốc nhẹ lên đầu em rằng, cô bé ngốc của anh ạ, anh không bao giờ rời xa em đâu...em là định mệnh cũng là miếng ghép hình mà cuộc đời anh còn thiếu, mải miết đi tìm, giờ tìm thấy rồi thì không có thể nào đánh rơi mảnh ghép hình còn thiếu đâu em à...những lần nghe tôi nói như vậy em lại nép đầu vào ngực tôi và ôm thôi thật chặt.

Mỗi lần chúng tôi gặp nhau thường là có 1 lịch và một thời gian cố định ở một địa điểm cố định, ăn ở một địa điểm cố định, đi chơi cũng như giải trí ở một địa điểm cố định mà thôi. Khi ngồi cạnh nhau tôi và em thường cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai cũng như vẽ lên một mái ấm gia đình mà ai cũng vẫn hằng mơ ước, một viễn cảnh thật là đẹp, tương lai thật là tuyệt vời.

Những khi tôi tức giận nói to thì em lại khóc hệt như một cái vòi nước tự động.

" Khuya rồi em đi ngủ đi. Anh tắt điện thoại nha!"

" Nhưng em không muốn ngủ, em chỉ muốn trò chuyện với anh thôi."

" Haiz..."

"Sao anh lại im lặng"

." À..à..không có gì, em ngủ đi nha, vậy nha!"

Tôi tắt máy để tập trung vào trận đánh Liên Minh của mình đang gây cấn. Nhưng tôi chưa tự do được bao lâu thì em đã gọi lại.

" Chuyện gì hả em?" - Tôi vẫn nhẹ nhàng trả lời nhưng vô tình giọng nói hờ hững.

" Có bao giờ anh bỏ game để làm em vui không?"

" À...à..."

" Hay là anh luôn bắt em phải bỏ anh để anh vui với game?".

" Mệt quaaaaaaaaaaá....Anh muốn yên lặng."

Sau những lần như vậy tôi lại là người chủ động làm hòa xin lỗi em. Tôi yêu và thương em nhiều lắm.. tôi muốn chăm sóc cho em cả đời này... tự  hứa với bản thân không bao giờ phải để em khóc.

Có những lúc ngồi một mình nghĩ về em tôi là tự cười một mình trông thật là ngu ngốc, phải chăng khi yêu ai cũng có những phút giây như vậy...mà thôi kệ chỉ biết rằng "Tôi yêu em chân thành".

Tôi còn muốn nói nhiều về chuyện tình của chúng tôi lắm nhưng....................................................................................................................................................................................

DẬY!!!!!! D....Ậ..Â.Â.AAAAAA.Y.Y.Y.Y.Y MAU LÊN, SÁNG BẢNH MẮT RA RỒI KÌA.

CÒN NẰM ĐẤY MÀ NGỦ À.....DẠY NGAY....HÔM NAY PHẢI ĐI THI ĐẤY......

Ôi cái định mệnh mấy thằng bạn phá đám, mềnh đang ngủ ngon thế cơ mà....người yêu của tôi ơi...tối nay mình lại gặp nhau em nhé !!!!

P/s: Đây là chuyện tình vs người yêu của em đấy các bác ạ... THỰC TẾ THÌ EM VẪN F.A.A.A.A Còn em YÊU NGƯỜI TRONG MỘNG - TRƯỜNG VŨ. @@ =)) =))
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top