Người ta chửi rủa việc chặt cây, phá đi những di sản "đời sống tinh thần" của nhân dân vì quy hoạch khiến thành phố trở nên hiện đại hơn, sau đó người ta lại tiếp tục chửi tại sao bọn tui đóng thuế mà nước mình vẫn nghèo nàn lạc hậu vậy.
Cứ nghe nói chi tiền tỷ xây cái này, làm cái kia thì lại chửi ầm lên lãng phí, sao không để "chia cho người nghèo", sau đó lại tiếp tục quăng tiền mình vào Cinema, cafe, trà sữa, các quán nhậu và ăn vặt, rồi câu chuyện "mấythằng giàu không chịu chia tiền cho người nghèo" lại tiếp diễn, trong khi họ không biết "mấy cái người/công ty giàu giàu đó" đã chi bao nhiêu tiền giúp đỡ người nghèo đâu.
Người ta oán than việc đội mũ bảo hiểm bất tiện, thiếu thẩm mỹ, nặng nề, hư tóc, để rồi tiếp tục oán than sao hàng năm lắm tai nạn giao thông quá,... nhà nước mình quy hoạch, làm đường làm xá kì cục. Hay người ta cứ oán than sao đám CSGT cứ nhận hối lộ, trong khi họ vừa bị bắt vì không bật đèn xe thì lại: "Dạ anh thông cảm, em quên, em là sinh viên, anh có thể coi hỗ trợ giúp em được không, em chỉ còn ngần này..."
Người ta thích sáng đi học, chửi chế độ, chửi nền giáo dục rồi chiều diện đồ đi chơi, kiếm chỗ ăn ngon, nhậu rẻ để rồi ra trường lại tiếp tục đổ cho cái nền giáo dục, như thể mang cọc tiền tới rồi giao tính mạng, tương lai mình cho trường lớp vậy: "Đây, em trả tiền cho nhà trường, nhà trường muốn làm gì thì làm đi, tương lai em ở trong tay các vị cả đấy."
Người ta thích soi mói những người giỏi, những người giàu và chẳng muốn nhìn thấy sự nỗ lực, cố gắng của họ, nhưng rồi vẫn muốn trở thành một người giàu.
Người ta thích đọc tiểu thuyết 3 xu hơn là những quyển sách về kĩ năng, về những kẻ kiệt xuất để làm cảm hứng, để học hỏi những trải nghiệm của họ để rồi bảo sách sặc mùi lý thuyết, chẳng áp dụng được gì nhiều, trong khi chính họ đã đọc được mấy quyển? Áp dụng được mấy chương?
Người ta thích coi tin sao này chửi lộn với sao kia, người mẫu này lộ hàng, hot boy kia khoe thân, các ộp ba của họ đang ở đâu, cũng vì vậy mà những kênh lá cải ngày càng nhiều, các tin lá lách ngày càng tràn lan để đáp ứng nhu cầu "tò mò chuyện không đâu" của họ, sau đó lại chửi đổng lên "đồ báo lá cải", "chẳng có tờ báo nào viết ra hồn".
Người ta... thật lạ...




