Tháng năm của đời người. Ta muốn nói như thế đến cuối đời. Cho đến khi chẳng thốt được nữa. Dù tóc có bạc nhàu, sức có mòn kiệt thì những tha thiết còn đọng lại cho ta một màu xanh.
Ta không bỏ lại điều gì. Ta thấy em đấy. Tình yêu thơ ngây và bé nhỏ. Dại khờ.
Ta muốn dành cho em tất cả những gì mình có. Đến cuối cùng. Rồi thôi. Tình yêu, nhỏ nhẹ và khe khẽ như cái ôm xiết lại. Ta rung cảm.
Ta quên những năm tháng của đời mình. Em nhớ. Nhắc lại khi ngồi bên nhau. Ôn lại những dịu dàng. Ồn ào, quấn quýt.
Ta bỏ lại tháng năm. Trong căn phòng nhỏ. Bên bộ bàn ghế cũ. Bên kệ sách lạc đi trang giấy chặn. Bên cửa sổ lớn như bàn tay. Những giây phút cho ta sống lại. Một thời rồi ra đi mãi mãi trong vòng tay em. Dịu dàng.
MA CÀ CHỚN
*vì những điều thật đẹp*




