Hướng dẫn verified paypal rút tiền về Việt Nam bằng thẻ ACB

Mình đã verified tài khoản paypal thành công bằng thẻ Visa của ngân hàng ACB cũng như nhận tiền chuyển khoản 5000$ từ Paypal về Việt Nam ok.

Hướng dẫn verified paypal rút tiền bằng thẻ ACB

Đăng ký thẻ VISA Prepaid để verified và rút tiền về ngân hàng Việt Nam ACB.

Trước tiên bạn cần đến các trung tâm giao dịch của ACB để làm thẻ VISA Debit, chi phí 100k/năm, cái lần mình làm là khuyến mãi năm đầu không mất phí. Thêm nữa ACB phục vụ rất chuyên nghiệp nếu bạn đi làm thẻ từ sáng sớm lúc 8h họ vừa mới vào giờ làm việc thì bạn sẽ có thẻ ngay trong buổi sáng.

Theo mình bạn nên làm luôn một cái thẻ chuyên nghiệp có chức năng thanh toán chuyển khoản online, và đặc biệt đừng quyên đăng ký dịch vụ internet banking để tự check tài khoản nhé. Ngày trước làm thẻ không làm giao dịch Online bây giờ nảy sinh lắm cái bất tiện ghê.

Một điều nữa mà rất nhiều bạn gặp phải đó là làm thẻ mà không liên kết được với paypal. Có những bạn ra ngân hàng hỏi làm cái thẻ mà liên kết được với paypal thì 90% nhận được câu trả lời từ bên ngân hàng “paypal là cái gì?” hoặc nhiều bạn có máu anh hùng hơn gọi điện thẳng cho giám đốc chi nhánh thì được suport đúng. Bạn không cần phải hỏi nhiều cứ ra ngân hàng bảo họ làm cho 1 cái thẻ Visa Prepaid như của mình đây này. Xong nhớ ra cây ATM/VISA kích hoạt luôn thẻ nha – như mình này, bọn ngân hàng bảo kích hoạt rồi thế là cứ về ver mãi không được, thế là vào 1 cái hôm đẹp trời ra cây nhét thẻ vào mới biết là chưa kích hoạt, tức gọi thẳng lên giám đốc làm việc.

Bạn nên nhớ 1 số vấn đề sau khi đi đăng ký thẻ:

  •   Bạn cần nạp vào thẻ khoảng 100K để sau này paypal tiến hành thanh toán thử để xác nhận thẻ.
  •   Kêu họ tạo cho bạn 1 tài khoản online để kiểm tra tình trạng thẻ thông qua chức năng login trên trang http://www.acb.com.vn/
  •   Hỏi các thông tin về SWIFT CODE, mã thẻ…để sau này khai báo trong Paypal. Nếu không sau này mỗi lần không biết mà hỏi thì cực lắm. Các ngân hàng khác thì mình chưa thử, chỉ test mỗi ACB và đã thành công.
Một số thông tin bạn cần biết đó là: Mã thẻ (16 chữ số), tên chủ tài khoản, ngày hết hạn và mã an toàn để tiến hành các giao dịch.
Nếu bạn có tài khoản do bên ngân hàng cấp thì có thể login tại trang acb.com.vn để vào xem tình trạng thẻ

Đây là trang xem số dư trong thẻ của mình. Ở đây mình đã nạp 200K vào tài khoản để tiến hành kết nối với Paypal. Lưu ý: quá trình kết nối với Paypal là miễn phí, ban đầu họ charge bạn 1 số tiền (1.95usd) rồi sau đó sẽ refund lại cho bạn. Tới phần sau các bạn sẽ biết cụ thể hơn. Như vậy là bạn đã có đủ thông tin về thẻ cũng như 1 ít tiền trong thẻ. Tiếp theo bạn chỉ cần Gắn thẻ vào Paypal và xác nhận nữa là bạn có thể thanh toán, mua bán, gởi nhận tiền thông qua Paypal rồi.

Hướng dẫn đăng ký tài khoản Paypal ngân hàng trực tuyến 12

4> Kết hợp & Xác nhận thẻ vào tài khoản Paypal để thực hiện các giao dịch.
Bạn đăng nhập hoặc trở về My Account , bạn nhấn vào liên kết Link and confirm my credit or debit card để tới trang này. Bạn tiến hành nhập các thông tin trên thẻ rồi nhấn Save and Continue để qua bước xác nhận.
Hướng dẫn đăng ký tài khoản Paypal ngân hàng trực tuyến 13
Tới bước này là bạn đã liên kết được thẻ VISA Debit của mình vào Paypal rồi (hoàn thành 50% nhiệm vụ). Sau khi liên kết thành công, Paypal sẽ gởi cho bạn 1 cái email để báo cho bạn biết. Nhiệm vụ còn lại khá phức tạp là Xác nhận thẻ này cho Paypal để Paypal hiểu các giao dịch sau này sẽ sử dụng thẻ VISA Debit của bạn. Nhấn Continue để tiến hành Xác nhận. Quá trình xác nhận diễn ra như sau: đầu tiên Paypal sẽ lấy (charge) của bạn $1.95, bạn phải kiểm tra trong phần đăng nhập thẻ trên ACB để biết có giao dịch với Paypal hay không và tìm 4 con số như chỉ dẫn, sau đó vào lại phần xác nhận thẻ và nhập 4 con số này vào trong phần kế tiếp !

Hướng dẫn đăng ký tài khoản Paypal ngân hàng trực tuyến 14
Email Paypal thông báo là bạn đã liên kết thẻ vào tài khoản Paypal
Và Email Paypal đưa các chỉ dẫn các bước Xác nhận tài khoản VISA của bạn.
Nếu làm theo đúng tiến trình (chờ khoảng 1,2 ngày) thì bạn vào trang quản lý thẻ của ACB sẽ thấy dòng giao dịch như trên..chú ý phần chi tiết 1234PAYPAL…, 1234 chính là con số mà bạn đang chờ đợi .
Hướng dẫn đăng ký tài khoản Paypal ngân hàng trực tuyến 15

Sau khi có được 4 con số ở bước trước, bạn vào liên kết Confirm my card và nhập 4 con số này vào ô PayPal code và nhấn Submit. Ở đây mình nhập 5678. Trong trường hợp bạn bị kẹt ở bước trước (giống mình), có nghĩa là chờ hoài không thấy giao dịch từ Paypal qua ACB, thôi đừng hy vọng nữa, bạn có thể vô trang Confirm này nhấn vào nút Resend PayPal Code để nó charge lại 1 lần nữa, yên tâm, dù có hay không thì sau nay nó charge bạn bao nhiêu thì nó sẽ trả lại hết cho bạn và bỏ vào PayPal balance.
Hướng dẫn đăng ký tài khoản Paypal ngân hàng trực tuyến 16
Sau khi nhấn Submit, nếu làm đúng trình tự và nhập đúng số thì bạn sẽ được đưa tới trang My Account với thông báo là họ sẽ trả tiền lại (refund) cho bạn trong khoảng 24 tiếng nữa. Chờ đợi nhé !
Bạn lưu ý mũi tên màu xanh, bạn đang ở loại tài khoản Personal (như đã tạo lúc đầu), bạn nhấn vào liên kết Upgrade để chuyển lên tài khoản Premier, yên tâm, miến phí. Cứ click vào nút upgrade là xong.

tài khoản của bạn đã ở Premier và đã được xác nhận (Verified). Chúc mừng bạn, như vậy là bạn đã bắt đầu đi mua sắm online được rồi.

Rút tiền ngược từ tài khoản Paypal về thẻ Visa ngân hàng ACB

Nếu bạn muốn rút tiền từ PayPal balance thì đầu tiên bạn phải chuyển tiền từ PayPal balance vào tài khoản VISA Debit của bạn, sau đó chỉ cần ra ATM của ACB rút thôi, cũng không phức tạp lắm. Mình sẽ hướng dẫn các bạn. Bạn nhấn vào liên kết Withdraw trong trang My Account như trên.
Hướng dẫn đăng ký tài khoản Paypal ngân hàng trực tuyến 17
Tới đây bạn nhấn vào liên kết mà mũi tên chỉ.
p16
Lần đầu tiên bạn cần nhập các thông tin về ngân hàng thì mới chuyển tiền từ Paypal qua được. Ở đây có 1 số thông tin mà bạn cần phải nhập. Những thông tin như Bank name, SWIFT code thì bạn phải hỏi nơi phát hành thẻ mới biết. Do đó ở trên, mình đã khuyên các bạn hỏi 1 lần luôn. Đối với ACB, Account number chính là số thẻ luôn. Các ngân hàng khác thì không rành.
p17
Sau khi thêm ngân hàng thành công, bạn sẽ được chuyển qua trang rút tiền. Ở đây bạn có thể xem tỷ giá hiện tại thời điểm mà bạn đang muốn rút. Nếu đồng ý thì cứ nhập số tiền vào vào nhấn Continue để sang bước xác nhận. Lưu ý, đối với USD thì tối thiểu $10 USD mới chuyển được.

Lưu ý phí chuyển tiền là 60K sẽ được trừ vào số tiền mà bạn chuyển. Nếu để ý thì bạn sẽ thấy nếu mình chuyển $10 USD thì thẻ VISA của mình chỉ được có 116,891VND.

Chờ 2-4 ngày thì tiền sẽ được chuyển vào thẻ VISA Debit của bạn, có lần mình đợi dài cổ ra tưởng bị refund nhưng cuối cùng cũng được, nó ghi thế chứ thực tế chuyển về Việt Nam rất lâu nên mọi người cứ bình tõm chờ đợi tiền về túi. Với cái số tiền đó chắc cũng chả để làm gì, thỉnh thoảng chi tiêu ít counpon mua domain cũng được.


Hãy cẩn thận xem xét kỹ lại bước tạo tài khoản 1 để làm đúng cách rút tiền thành công về Việt Nam.

Chia tay, "Có phải bởi anh nghèo không?"

Chia tay, anh gặng hỏi: "Có phải bởi anh nghèo không?"
Em im lặng. Đúng. Em chia tay anh bởi anh nghèo.
Anh đừng vội hiểu em chia tay anh bởi anh nghèo về tiền bạc. Không phải!
Em nói lời chia tay bởi thứ anh nghèo không chỉ là tiền bạc. Đừng đánh đồng hai thứ đó với nhau.

Biết anh sinh ra trong một gia đình không khá giả gì, em vẫn yêu và chấp nhận anh, em chưa hề đòi hỏi anh phải mua cho em iphone hay ipad. Anh hãy nhớ rằng em không cần tiền của anh.
Anh quá nghèo! Anh nghèo ý chí, anh nghèo kỹ năng sống, anh nghèo tri thức. Anh chỉ nghĩ gần chứ không nghĩ xa. Anh tôn thờ một chủ nghĩa đáng nực cười là "một túp lều tranh, hai trái tim vàng". Gặp khó khăn anh đổ tại số, anh biện hộ đến Bill Gate còn không học hết đại học, anh nói người giỏi nhất chưa chắc đã giàu nhất, anh đổ cho gia đình không thể cho anh đầy đủ...
Anh không còn chú ý học hành nữa, anh nói với anh em là cả cuộc sống của anh, anh không cần gì cả ngoài em. Em từng băn khoăn có phải tại em mà anh trở nên như thế? Em nhầm rồi, tất cả là biện hộ cho sự không cố gắng của anh. Tất cả những thứ anh cần là em nhưng tất cả những thứ em cần không phải là anh, nó là TƯƠNG LAI!
Em có thể yêu một người "chưa giàu" chứ không phải một kẻ "mãi nghèo".
Thứ khuyết tật lớn nhất của con người là khuyết tật ý chí anh biết không?
Lời cuối cùng anh nói khi em quay lưng đi là gì anh nhớ không, anh nói em rồi sẽ phải hối hận! Vậy xin anh hãy nỗ lực thay đổi để em "phải hối hận" đi, hối hận vì mất anh chứ đừng để em phải hối hận vì đã yêu anh...
-ST-

Ký Sự SEO - Mẹ Anh Phiền Thật

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

- Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.

- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

- Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.

- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.


- Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi ” Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.

Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.

- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng ” Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.

Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.

- Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.

- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe ” Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó “. Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? – Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi. Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc ” Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

- Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, ” mẹ anh phiền nhỉ “?

Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…

- Em có thấy không? tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? còn áo quần nữa này, cũ mèm…- Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.

- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí…- Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó…Em thấy mẹ anh khỏe không?

” Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.

- Anh à – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

- Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.

” Anh “, cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, ” em xin lỗi “, anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.

” Choang “- Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng…Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.

- Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.

” Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”

Sưu Tầm

Bài Học Cuộc Sống - Đứa Con Bất Hiếu

Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng nhỏ ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.


Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi:

- Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?

Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng:

- Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?

Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.

Đêm hôm ấy...

Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.

Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.

Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.

Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.

Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó:

- Có chuyện gì không? Bà là ai?

Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.

Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói:

- Bà là ai, tôi không quen bà

Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.

đứa con bất hiếu

Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: "Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ" và rồi bà đi mất.

"May quá, bà ấy không nhận ra mình" - tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.

Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.

Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó - một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.

"Con trai yêu quí của mẹ!

Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc. Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.

Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.

Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.

Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.

Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ".

29 việc không mất tiền khiến cuộc đời thêm ý nghĩa

Không cần phải có nhiều tiền để mua niềm vui mỗi ngày. Bạn có thể dành thời gian cho những điều miễn phí dưới đây để chiêm nghiệm cuộc sống.

1. Tìm kiếm cảnh đẹp gần khu vực mình sinh sống và khám phá nơi ấy. Hoặc đơn giản là nghỉ ngơi tại một băng ghế trong công viên gần nhà. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những khung cảnh lý thú để ngắm nhìn và suy ngẫm.
2. Đọc sách. Có thể bắt đầu với tiểu thuyết cổ điển hoặc sách dạy làm người.
3. Thăm thú viện bảo tàng địa phương. Đây là nơi chứa đầy những câu chuyện lịch sử thú vị để bạn thỏa sức tìm tòi.
4. Đến công viên và thư giãn trong bóng râm mát dưới tán cây quen thuộc hay cảm nhận làn nước mát lạnh mơn man bàn chân bên con suối nhỏ.
5. Dọn dẹp nhà cửa. Ngôi nhà ngăn nắp sáng bóng chắc chắn sẽ làm bạn hài lòng và vui sống hơn.
Niềm vui, ý nghĩa cuộc sống có thể tới từ những việc nhỏ nhặt giản đơn. Ảnh: Lifehacker
Niềm vui, ý nghĩa cuộc sống có thể tới từ những việc nhỏ nhặt giản đơn. Ảnh: Lifehacker
6. Viết. Bạn có thể viết bất cứ điều gì và đừng ép bản thân phải sáng tạo nên một tác phẩm văn học kinh điển tiếp theo cho thế giới. Thoải mái chia sẻ để ngòi bút nói hộ suy nghĩ trong lòng sẽ mang lại hiệu quả khiến bạn kinh ngạc.
7. Tới thư viện. Dù bạn có thể lãng quên song thư viện vẫn tồn tại ở đó và lưu giữ nhiều tri thức vô cùng quý giá.
8. Đi xe đạp. Đừng quên đội mũ bảo hiểm nhé!
9. Tản bộ. Không phải vừa đi vừa chúi mặt vào điện thoại thông minh. Hãy đi dạo quanh, chuyện trò với mọi người để hiểu thêm về nơi mình đang gắn bó mỗi ngày.
10. Làm tình nguyện. Có hàng trăm cơ hội đang chờ bạn mỗi ngày để khiến cuộc đời của ai đó thêm tốt đẹp. Đừng để cơ hội này tuột mất.
11. Tập thể dục. Vận động sẽ khiến bạn khỏe hơn và tươi trẻ hơn nhiều. Đừng mải miết ở trong phòng gym, hãy ra ngoài và tận hưởng thiên nhiên trong lúc vận động.
12. Dành thời gian riêng tư cho một người bạn thân thiết. Cả hai sẽ thoải mái sẻ chia những tâm sự đời thường. Đừng quên lưu lại bằng điện thoại khi giờ phút bên nhau quý giá này nhé. Có lẽ đây chính là lý do kiểu chụp selfie ra đời.
13. Gọi điện cho ông bà, chắc chắn họ đang rất nhớ bạn.
14. Bổ sung chỉnh sửa hồ sơ tìm việc, thậm chí khi bạn đang có một công việc ổn định. Bạn sẽ không biết được bao giờ một cơ hội quý xuất hiện trong đời. Giữ mình luôn chủ động trước mọi tình huống luôn là lựa chọn sáng suốt.
15. Chăm sóc vườn cây. Những cây cảnh trong vườn sẽ khoe sắc rạng rỡ như một lời cám ơn công sức của bạn.
16. Chơi tennis. Hoặc bóng rổ. Hay bóng đá. Bất cứ một môn thể thao nào.
17. Ngủ trưa. Những phút chợp mắt thư giãn trên võng đung đưa ở sân sau nhà, hay tuyệt hơn là trên bãi biển sẽ xua tan những mệt nhọc vây lấy bạn mỗi ngày.
18. Học một ngôn ngữ mới. Tận dụng lúc rảnh rỗi để luyện thêm với người bản xứ.
19. Học một kỹ năng máy tính mới. Bất kể nghề nghiệp của bạn là gì, những kỹ năng máy tính sẽ giúp bạn thêm nổi bật trong mắt đồng nghiệp và cấp trên.
20. Sắp xếp lại hộp mail để chuẩn bị cho những ngày làm việc mới.
21. Học chơi guitar. Hay thử câu cá. Tìm cho mình một sở thích mới mẻ nào đó.
22. Lên kế hoạch cho những ý tưởng lãng mạn và những phút giây ngọt ngào bên bạn đời.
23. Làm đồ handmade. Có thể làm chiếc bàn mới tặng vợ nếu bạn là người khéo tay hoặc tìm kiếm ý tưởng trên mạng và khoe hoa tay cùng những vật trang trí nhỏ. Đừng ngại ngần nếu là một người vụng về, tâm sức và những bài học thu được khi làm việc quan trọng hơn nhiều vẻ bề ngoài của những món đồ thủ công ấy.
24. Dành thời gian tắm táp, chải lông và đưa thú cưng đi dạo.
25. Tìm nơi đông người và xe cộ qua lại để quan sát. Hành vi, cách ứng xử của con người luôn thú vị. Yên lặng quan sát cũng có thể đem tới cho bạn những bài học hay triết lý sống đáng giá.  
26. Thư giãn trên hàng hiên trước nhà, nơi luôn khiến tâm hồn yên bình.
27. Nấu nướng. Sử dụng những nguyên liệu sẵn có trong bếp để sáng tạo một món ăn mới.
28. Đứng ra tổ chức một buổi tối chơi cờ, chơi bài vui vẻ cùng bạn bè, người thân.
29. Tìm một công việc thứ hai. Điều duy nhất tốt hơn tiết kiệm tiền chính là kiếm thêm tiền. Hãy tìm một công việc yêu thích để làm bán thời gian và tăng thêm thu nhập.
Khánh Hà (Theo Lifehack)
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top