MÙI CÁ

“Thưa dượng!
Con viết những dòng này khi đang ngồi trong quán Starbucks ở đất nước Phần Lan xa xôi. Hôm nay quán bán COD (coffee of the day) của Đà Lạt mình, con làm một ly to đùng. Con vừa viết vừa uống, hết ly là con ngừng đó nha (con bắt chước kiểu viết của dượng cho độc giả hụt hẫng chơi).

Con sinh ra ở một làng chài ven biển nghèo xứ Thanh Hoá. Con là đứa con duy nhất của mẹ. Và con không có bố. Khi có con, vì người đời đàm tiếu phán xét dữ dội nên mẹ chịu không nổi, nửa đêm mẹ bế con theo xe khách đi dần vào các tỉnh miền trong. Mẹ đến nhà 1 cô người quen ở một xã ven biển ở Quảng Trị, xin làm công nhân trong xưởng nước đá. Sau đó cô ấy cho mẹ mượn tiền để tự ra riêng, thuê nhà buôn bán. Cứ mờ sáng, mẹ con dậy sớm, ra ngoài bãi chờ mấy chú đánh cá về, lấy một ít rồi đạp xe lên chợ miền núi cách đó 15km để bán lại. Con chỉ biết tên bố mình khi con đi dịch giấy khai sinh để làm hồ sơ đi du học. Mẹ con khi nào con ăn học thành tài, mẹ sẽ cho liên lạc lại để nhận mặt. Bí mật đời mẹ nên con cũng không tò mò nữa.

Con lớn lên trong mùi tanh nồng nàn của cá biển. Mẹ con tiếp xúc với cá nhiều nên mùi mồ hôi cũng là mùi cá, dù tắm xà bông cỡ nào cũng không bay hết được. Người khác thì thấy ghê ghê nhưng con thấy rất đỗi thân thương. Dượng biết không, dù đã dọn đến một nơi xa lạ, nhưng xóm làng ở đây vẫn không buông tha. Con lớn lên trong sự trêu chọc của những bạn bè trang lứa, vốn có cha có mẹ đầy đủ. Rồi những lần những người đàn ông đến với mẹ con, đòi lấy mẹ nhưng đối xử với con lạnh nhạt lắm. Đàn ông châu Á thường ích kỷ, họ chỉ thương và lo cho con ruột của họ thôi nên mẹ nói thôi mẹ ở vậy, lấy về mà mấy ổng đánh con chắc mẹ sẽ chết. Mẹ lầm lũi như con cò con vạc trong ca dao xứ mình.

Có bao nhiêu người đàn bà Việt Nam lầm lũi với đứa con của họ, con không biết nữa, nhưng chắc là nhiều lắm. Tư tưởng nho giáo và mối quan hệ cộng đồng làng xã đặc trưng khiến người phụ nữ châu Á mình sống cứ phải sống một cuộc đời khổ tâm. Mẹ nói mẹ nói lúc có bầu, hồi đó chưa có siêu âm nên mẹ chỉ mong sinh con trai, cho con bớt khổ.

Có lần tụi bạn học trêu chọc con là đồ không cha, mẹ hàng tôm hàng cá nên mất dạy, con quyết sống mái với chúng nó một trận với tất cả uất ức trong lòng. Bọn chúng đông hơn, đánh con thừa sống thiếu chết. Khi đem lên phân xử, có cô giáo, thầy hiệu trưởng và phụ huynh hai bên, con bị kết tội là con sai hoàn toàn. Con vẫn nhớ ánh mắt thống thiết của mẹ con khi thầy hiệu trưởng nói "chị không có chồng, chị ráng đóng vai cha để dạy con, đừng để nó thành người xấu, phá làng phá xóm như vậy nữa".

Bữa đó, mẹ đạp xe chở con về, nấu cơm cho ăn xong, ra ngoài sân ôm mặt khóc nức nở. Rồi mẹ vô nhà, lấy giỏ bỏ đồ 2 mẹ con vô, nói thôi mẹ vô Đà Nẵng, ở thành phố người ta bớt soi mói hơn. Mẹ gửi con qua nhà cô chủ hãng nước đá, một ân nhân của mẹ rồi bắt xe lên đường. Con lầm lũi không nói không cười mất mấy tháng cho hết năm học, rồi theo mẹ lên Đà Nẵng.

Ở Đà Nẵng, mẹ làm công nhân cho một xí nghiệp thủy sản, do có kinh nghiệm phân loại cá. Rồi mẹ cũng trở lại nghề cũ. Mẹ con chỉ thích bán cá thôi. Cuộc sống dần ổn định và mẹ mua được cái nhà cho hai mẹ con tá túc.

Con học ở một trường bình thường, học lực cũng bình thường. Con đọc page của dượng vào đầu năm lớp 11. Thấy hay, con đọc cho mẹ nghe. Chuyện vui, mẹ cười bảo “cái ông ni viết hài ghê ta ơi, cứ như gặp nhau cuối tuần trên tivi”. Rồi có lúc, hai mẹ con bật khóc. Nhất là khi đọc truyện Mùi Kiệu, mẹ nói, cảm giác tủi thân y chang như mẹ con mình.

Rồi con đọc chuyện West Point, từ đó con nghĩ tại sao mình không làm khác. Cứ y chang mọi người thì sao thành công được. Thay vì cứ luyện toán lý hoá sinh mờ mờ sáng đến khuya, tranh nhau một suất vô ĐH ở Việt Nam, mình có thể đi nước ngoài học không. Tình cờ con đọc 1 bài báo nói về học sinh Trung Quốc hiện chiếm 1/3 sinh viên quốc tế tại các ĐH Mỹ. Bên TQ có kỳ thi “Cao Khảo” cũng khốc liệt như kỳ thi tuyển sinh ở Việt Nam, nên học sinh TQ bí mật chỉ nhau cách vào ĐH Mỹ, vì thi SAT dễ dàng hơn. Từ đó, học sinh TQ bùng nổ ở Mỹ, châu Âu, Úc, New Zealand…trong đó rất nhiều bạn được học bổng toàn phần, tức trường bên kia tài trợ toàn bộ kinh phí học tập lẫn ăn ở. Thế là con lân la lên mạng xem thế nào, hoá ra vô cùng dễ so với kỳ thi của mình. Điều kiện cần chính là điểm IELTS và SAT, còn điều kiện đủ chính là trí lực của mỗi cá nhân. Họ cần bài luận tự viết, bằng chứng về các hoạt động xã hội và từ thiện, các công trình nghiên cứu sáng tạo, các bài báo…và sự tự tin là có học bổng. Vì họ sẽ gọi phỏng vấn qua Skype. Con đọc xong, thức trắng 1 đêm, quyết định mình sẽ có lối rẽ khác. Nhất định mình không phải là đứa tầm tầm bậc trung, không chen chúc trên con đường có quá nhiều người đi.

Con đến nhà sách Đà Nẵng mua về các cuốn luyện SAT và IELTS cũng như download từ trên mạng xuống, rồi ngồi luyện. Con mượn mẹ 10 triệu để mở thẻ visa debit để thanh toán cho các kỳ thi này. Tháng 3, tháng 4 con thi 2 kỳ thi này xong, rồi nộp vô các ĐH mình ưa thích trên thế giới, bằng tú tài sẽ bổ sung sau. Con nhận được thư chấp thuận vào học của nhiều ĐH lắm dượng, phần lớn là miễn 75% học phí, hoặc hoàn toàn học phí, chỉ có 1 trường ở Phần Lan và 1 trường ở Mỹ bao luôn ăn ở đi lại. Con quyết định chọn Phần Lan, tháng 6 ra Hà Nội phỏng vấn visa xong, con về thi tú tài nhẹ nhàng. Khi các bạn con dáo dác xách hồ sơ bay vào Sài Gòn, bay ra Hà Nội, ra Huế căng mắt theo dõi thông tin các nguyện vọng như thị trường chứng khoán thì con chỉ lo bán cá phụ mẹ, đá bóng, chờ ngày lên máy bay để nhập học tháng 9 ở Phần Lan.

Lúc luyện IELTS và SAT, con cũng đã rủ các bạn làm nhưng các bạn không dám, vì tâm lý “chắc ăn” của người mình nặng lắm dượng ơi. Thật ra, con tự tin luyện thi ĐH của nước ngoài là vì bây giờ ĐH mình nhiều quá, 4-5 trăm trường, tìm một chỗ để học đâu có khó. Các ĐH, cao đẳng vùng, cao đẳng nghề thiếu người học trầm trọng. Con thấy mấy anh chị trước luyện thi từ mờ sáng đến khuya lơ, giành nhau vô ĐH tốp này tốp kia chứ ra trường cũng thất nghiệp nếu không có ngoại ngữ, trải nghiệm làm thêm hay công tác xã hội. Như chị Quỳnh, con gái của cô bán nước đá ở Quảng Trị đó, một tháng học ở Sài Gòn, cô phải gửi vào 5 triệu tiền ăn ở học thêm, 1 năm là 60 triệu, cộng học phí đi lại linh tinh khoảng 100 triệu. Tính ra 4-5 năm học khoảng 400-500 triệu chứ đâu có ít, tại mình chuyển dần thì không thấy nhiều đó thôi. Giờ học xong chị Quỳnh thất nghiệp về phụ mẹ bán nước đá, con kêu chị tìm việc làm ở nước ngoài thử xem sao thì chị nói tiếng Anh chị lèo tèo lắm, sao đi được...

Năm ngoái, thật ra, con cũng “chắc ăn” nên đăng ký cao đẳng nghề Đà Nẵng, và định bụng sẽ làm thêm cái ĐH tại chức tiếng Anh ban đêm, hoặc đi làm luôn nếu không có ĐH nước ngoài nào nhận. Con cao ráo đẹp trai, tiếng Anh lưu loát như vầy, mấy resort 5 sao ở Đà Nẵng, Hội An không lẽ không cần người mở cửa? Con nghĩ học sinh nên luyện IELTS hay TOEFL, vừa thi được ĐH vừa sử dụng được ngoài xã hội. Tiếng Anh là môn học duy nhất mà có thể dùng để kiếm ăn được cả đời, tại sao không tập trung vào mà học? Nhưng trong thâm tâm, con chỉ muốn đi du học, nhưng không ai tin con, kể cả mẹ. Với nhiều người, con sãi ở chùa chỉ quét lá đa, thành công luôn phải có ai đó giúp chứ tự mình là không thể. Nhưng con theo chủ nghĩa tự thân tự lập và tự tin về điều đó. Mẹ chỉ nói mi làm chi thì cứ làm, mẹ sinh con ra là cho con một cơ hội ra cuộc đời, không phải có nghĩa vụ nuôi mẹ. Về già, mẹ sẽ về lại quê cũ, sống với các cậu các dì, hoặc vô viện dưỡng lão. Con cứ vẫy vùng bốn phương cho thỏa chí làm trai, dở quá thì về phụ mẹ. Mẹ nói mẹ bán cá ở quê thôi nhưng mà đọc bài của Tony riết nên ứng xử văn minh lắm, con cứ yên tâm.

Con đăng ký học ngành chế biến thủy sản và công nghệ đông lạnh. Có lẽ những kinh nghiệm bán cá của con, các bức ảnh lao động chân tay của con gửi cho mấy thầy, rồi lá thư con trình bày về khát vọng làm một nhà máy chế biến bột cá ở quê nhà đã thuyết phục các thầy bên này. Chuyện đi du học, con không muốn bàn tán xôn xao nên tuyệt đối không nói với ai. Họ có giúp gì được mình đâu mà báo cáo. Họ không tin thì lại lời ra tiếng vào, con thích cách ứng xử của dượng với thế gian. Cần gì nổi danh ồn ào, “sông càng sâu càng tĩnh lặng”, hay có một câu tiếng Anh mà con thấy dượng để trên page của mình là “work hard in silence, let success be your noise”.

Con không biết tương lai con sẽ như thế nào. Vì Tây cho tiền con học nên con không có ràng buộc gì về việc tốt nghiệp xong phải làm gì ở đâu. Lấy tiền của Tây đi học không khó như mọi người nghĩ. Chỉ cần có ý chí, mọi con đường đều mở ra.

Thế giới phẳng, con đã là công dân toàn cầu, thi ĐH không phải bó buộc ở nước nào nữa, muốn thi đâu thì thi, học ở đâu thì học. Và con sẽ là một công dân có ích trong 7 tỷ nhân loại này. Khi bạn bè bên này hỏi về gia đình, con đều trả lời là mẹ tao là người bán cá ở xứ biển miền trung nước Việt, đơn thân, bình thường nhưng không tầm thường. Và tao cũng vậy.

Con chỉ một ràng buộc duy nhất để trở về, chính là mùi mồ hôi tanh nồng mùi cá của mẹ con. Tự dưng, con nhớ nhà quá dượng…."

Nguồn: Tony Buổi Sáng

Tôi quyết định "cai nghiện" điện thoại

Tôi chưa từng thấy anh đồng nghiệp Allen sử dụng điện thoại. Tôi biết anh ấy có vì tôi từng gọi điện và nhắn tin cho anh ấy rồi, thậm chí Allen còn hỏi tôi ý kiến về iPhone 6 và 6 Plus cơ mà. Sau này tôi mới biết được anh ấy có luật riêng cho mình: không đụng vào điện thoại bằng bất kì giá nào, trừ khi ở một mình.
Khi Allen chia sẻ điều này, tôi nghĩ anh ta bị điên. Tôi thì kiểm tra điện thoại suốt thôi dù có người hay không có người xung quanh, dù cần hay không cần. Tôi đã nghĩ làm thế nào tôi có thể sống mà không check email, mạng xã hội, tin nhắn và cuộc gọi bây giờ?
Tuy nhiên, sau khi thấy cách Allen giao tiếp với mọi người trong văn phòng, tôi thấy một điều gì đó rất hay. Cho dù Allen nói chuyện với ai đi nữa thì người đó có vẻ rất thích thú khi trò chuyện với Allen.
Thế nên tôi quyết định thử như Allen trong một tuần xem sao!
1. Mọi người bắt chước tôi

Tôi dành 4 tiếng liền để hoàn thành một công việc quan trọng với đồng nghiệp. Tuy rất khó chịu nhưng tôi đã để điện thoại trong túi suốt khoảng thời gian đó. Và ngạc nhiên thay, đồng nghiệp của tôi cũng làm vậy vài lần mặc dù cô là một con nghiện mạng xã hội đúng nghĩa. Chúng tôi hoàn thành công việc trong thời gian sớm hơn dự kiến một phần vì không sử dụng điện thoại. Năng suất làm việc tăng cực nhiều tuy tôi phải trả lời một đống email sau đó nhưng nó cũng đáng lắm chứ.
Trong suốt một tuần thử nghiệm, tôi càng thấy điều này diễn ra thường xuyên hơn. Nếu bạn không sử dụng điện thoại nhưng người khác lại làm điều đó, không chỉ họ sẽ thấy hơi áp lực và cất điện thoại, họ sẽ ít kiểm tra nó hơn.
Kết luận: Không sử dụng điện thoại khiến mọi người làm việc hiệu quả.
2. Mọi người thích nói chuyện với tôi

Tôi không chia sẻ cho ai về cuộc thử nghiệm của tôi, tuy nhiên mọi người có vẻ để ý đến điều đó.
Mọi người thường nói chuyện với nhau một cách nửa vời: vừa check điện thoại vừa nói chuyện. Nhưng tôi thậm chí còn không nghĩ đến chuyện rút nó ra khỏi túi để kiểm tra. Kỹ năng nghe của tôi tăng đến chóng mặt!
Kết quả là tôi thấy mọi người thích cuộc trò chuyện của tôi với họ hơn, dù đó là chuyện bâng quơ thì họ cũng cười nhiều hơn trước. Và khi chúng tôi thảo luận về công việc nghiêm túc, họ có vẻ thành thật và sâu sắc.
Ngoài ra tôi để ý nhiều người bắt chuyện với tôi hơn nhưng không phải là câu chào xã giao, họ dừng lại và hỏi tôi những câu như dự án đó ra sao rồi hay cuối tuần có kế hoạch gì không.
Kết luận: Không sử dụng điện thoại khiến mọi người cảm thấy được trân trọng.
3. Mọi người tin tưởng tôi

Cái này thì tôi lấy khoa học ra để chứng minh vậy vì thời gian thử nghiệm ngắn nên tôi chưa kiểm chứng được điều này. Các nghiên cứu khoa học cho thấy sử dụng điện thoại khi giao tiếp với người khác sẽ khiến bạn ít được tin tưởng và đồng cảm.
Nói cách khác, nếu đang trò chuyện mà có điện thoại chen ngang sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ. Các nhà khoa học cho rằng điện thoại tuy là thứ khiến chúng ta được kết nối đến một mạng lưới thông tin rộng hơn nhưng nó chính là thứ làm giảm chất lượng và độ thân thiết của mối quan hệ.
Kết luận: Không sử dụng điện thoại sẽ thắt chặt các mối quan hệ.
Đây là chiến thuật của tôi để giúp thực hiện thử thách dễ dàng:
1. Tắt chuông điện thoại khi đi với người khác.
2. Bỏ điện thoại vào trong giỏ thay vì túi, khiến khó lấy ra.
3. Giả vờ nếu không sử dụng điện thoại thì sẽ được gặp may mắn.
4. Luôn nhắc với mình rằng các mối quan hệ rất quan trọng, nên trân trọng điều đó.
Nếu tôi biết có ai đang chờ tôi liên lạc hay ngược lại thì khi tôi ở một mình tôi sẽ gọi điện/nhắn tin/gửi email nói rằng tôi sẽ vắng mặt trong bao lâu. Nếu có chuyện thực sự quan trọng tôi sẽ vào toalét và sử dụng điện thoại. Tuy điều này trông vớ vẩn nhưng ít ra người tôi đi cùng sẽ không nhìn thấy tôi sử dụng điện thoại.
Thỉnh thoảng tôi trả lời email/cuộc gọi trễ nhưng tôi không tiếc chút nào. Có thể ở thế giới ảo tôi hơi khó để liên lạc nhưng ngoài đời thực thì tôi hoàn toàn của bạn đấy. Thực sự các mối quan hệ cá nhân và trong công việc của tôi đều trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Cuộc điện thoại lúc 3 giờ sáng làm kinh động cả thủ đô Đan Mạch

Ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại vào lúc 3 giờ sáng. Nhân viên phòng cháy chữa cháy 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi:

“Alo! Đây là đội phòng cháy chữa cháy”, đầu dây bên kia không thấy có tiếng trả lời nhưng Erich nghe thấy một tiếng thở nặng nề.

Sau đó Erich nghe được một giọng nói phụ nữ kinh động cất lên: “Cứu mạng! Cứu mạng với! Tôi không dậy được! Tôi đang bị chảy máu!”

“Đừng lo! Thưa bà!” Erich trả lời ngay và hỏi: “Bà đang ở đâu? Chúng tôi lập tức tới ngay!”

“Tôi không biết!”

“Không phải ở nhà bà sao?”

“Có lẽ vậy! Tôi nghĩ là tôi đang ở trong nhà”

“Nhà bà ở chỗ nào? Phố nào?”

“Tôi không biết! Tôi đang bị choáng, máu đang chảy”

“Ít nhất bà cũng phải cho tôi biết tên của bà chứ!”

“Tôi không nhớ, tôi nghĩ tôi đã bị đập vào đầu!”

“Xin đừng dập máy!



Erich cầm chiếc điện thoại thứ hai và gọi điện đến công ty điện thoại, người tiếp nhận là một người đàn ông lớn tuổi.

“Xin ông hãy tìm giúp tôi số điện thoại của một khách hàng, người khách này đang gọi điện tới đội phòng cháy chữa cháy!”

“Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác ban đêm thôi, tôi không hiểu những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có bất kỳ người nào ở đây cả”

Erich cúp điện thoại và có một chủ ý khác. Anh ta hỏi người phụ nữ kia: “Xin hỏi bà bằng cách nào tìm được số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy?”

“Số máy đã được lưu trên điện thoại, lúc tôi bị ngã tôi kéo nó thì nó gọi đến đó”

“Vậy, bà nhìn xem trên điện thoại phải chăng cũng có ghi số điện thoại của nhà bà?”

“Không có, không có bất kỳ một dãy số nào cả, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!” Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.

“Xin bà hãy nói cho tôi biết, bà nhìn thấy đồ vật gì?”

“Tôi… tôi nhìn thấy một cái cửa sổ, ngoài cửa sổ có con đường, trên đó có đèn đường”

“Tốt rồi, cửa sổ là như thế nào?” Erich tiếp tục tra hỏi, “Là hình vuông hay sao?”

“Không, là hình chữ nhật!”

Như vậy nhất định là ở khu vực cũ.

“Bà có thắp đèn không?”

“Có, đèn có sáng”

Erich còn muốn hỏi tiếp nhưng đã không nghe thấy tiếng trả lời.

Cần phải hành động ngay, nhưng làm thế nào? Erich liền gọi cho cấp trên và tả lại chi tiết.

Vị đội trưởng nói: “Không thể có biện pháp gì được, không thể tìm được người phụ nữ kia.”

Nhưng Erich không thể bỏ qua, cứu mạng là chức trách hàng đầu của đội phòng cháy chữa cháy. Đột nhiên Erich có một ý nghĩ táo bạo, vị cấp trên nghe xong còn thấy sợ hãi: “Mọi người sẽ cho là nổ bom nguyên tử đấy!”

“Tôi khẩn cầu ngài!” Erich kiên trì: “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu không tất cả sẽ đều phí công vô ích”

Đầu dây điện thoại im lặng một lát, vị đội trưởng sau đó trả lời: “Được, chúng ta cứ như thế làm, tôi sẽ đến ngay!”

Mười lăm phút sau, hai mươi chiếc xe cứu hỏa tới, rú còi và chạy đến khắp các ngả của thủ đô Copenhagen.

Người phụ nữ kia đã không còn trả lời được nữa, nhưng Erich vẫn còn nghe được tiếng thở của bà.

Mười phút sau Erich nói: “Tôi nghe thấy tiếng còi qua điện thoại!”

Đội trưởng thông báo qua bộ đàm, hạ lệnh: “Xe số 1, tắt còi !” Rồi sau đó chuyển sang hỏi Erich, “Tôi vẫn còn nghe thấy còi !”. Đội trưởng lại nói: “Xe số 2, tắt còi!”

“Tôi còn nghe thấy….” Mãi đến xe số 12, Erich nói: “Tôi bây giờ không nghe thấy rồi!”

Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 bật lại còi”. Erich nói: “Bây giờ tôi lại nghe thấy rồi! Nhưng càng chạy càng xa!” Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 quay đầu lại!”

Không lâu sau, Erich lại nói: “Lại dần dần tới gần rồi, hiện giờ âm thanh rất chói tai, chắc là đã đến đúng đường rồi!”

“Xe 12, mọi người hãy tìm một ngọn đèn ở gần cửa sổ!”

Có trên 100 chiếc đèn nhỏ đang sáng trong các nhà, Erich nói qua điện thoại vào loa: “Thưa quí ông quí bà, chúng tôi đang cần tìm một phụ nữ đang ở trong tình thế vô cùng nguy hiểm. Chúng tôi biết rõ bà ấy đang ở một căn phòng có bật đèn, xin mọi người hãy tắt đèn của nhà mình đi.”

Tất cả các cửa sổ đã tối đen, chỉ còn lại một cái.

Một lát sau, Erich nghe thấy tiếng đội phòng cháy chữa cháy xông vào cửa, sau đó có một nam nhân viên đã nói to: “Người phụ nữ này đã mất đi tri giác, nhưng mạch vẫn đập tuy rất yếu. Chúng ta hãy đưa bà đến bệnh viện ngay, tôi nghĩ là có thể cứu được!”

Helen là tên của người phụ nữ đó, bà thật sự đã được cứu. Bà đã tỉnh lại sau khi được điều trị tại bệnh viện và trí nhớ cũng được khôi phục sau đó mấy tuần.

Nếu như bạn muốn làm thành công một việc nào đó, bạn nhất định sẽ tìm được phương pháp và đường lối. Nếu như bạn muốn từ bỏ một việc nào đó, bạn nhất định cũng sẽ tìm được rất nhiều cái cớ phù hợp.


Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường!

Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết “hạ mình” mới là cao thủ

Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để ghi danh thi vào học viện âm nhạc Pari nổi tiếng.

Trong giờ thi, mặc dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng của mình với một trạng thái tốt nhất nhưng vẫn không được ban giám khảo tuyển chọn.
Chàng thanh niên không một đồng xu trong người, đi đến con phố phồn hoa cách học viện đó không xa, đứng dưới một thân cây, và tiếng vĩ cầm vang lên theo nhịp kéo của anh.
Anh ta chơi hết bản nhạc này đến bản nhạc khác, thu hút rất đông người dừng chân lắng nghe.
Chàng thanh niên đói khát cuối cùng nâng hộp đàn của mình lên, những người xem xung quanh xúm lại lấy tiền ra và bỏ vào hộp đàn.



Có một tên ngạo mạn khinh thường anh ta và ném những đồng tiền xuống dưới chân của người thanh niên.
Người thanh niên nhìn kẻ ngạo mạn rồi cúi người xuống nhặt những đồng tiền trên mặt đất, đưa cho người đó và nói: “Thưa ngài, tiền của ông rơi xuống đất này”.
Người ngạo mạn cầm tiền rồi lại một lần nữa ném xuống dưới chân của người thanh niên và nói: “Tiền này đã là của ngươi rồi, ngươi phải nhận lấy”.
Người thanh niên lại một lần nữa nhìn người ngạo mạn rồi cúi người thật sâu xuống cám ơn người ngạo mạn và nói: “Thưa ngài, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, vừa rồi tiền của ngài rơi xuống mặt đất, tôi đã cúi người xuống nhặt lên, bây giờ tiền của tôi rơi xuống mặt đất, xin phiền ngài cũng nhặt lên giúp tôi”.
Người ngạo mạn kinh ngạc trước hành vi của người thanh niên, nhưng cuối cùng cũng nhặt những đồng tiền trên mặt đất bỏ vào hộp đàn của người thanh niên, rồi bước đi với bộ mặt xám xịt.
Những người vây xung quanh đều yên lặng dùng ánh mắt chăm chú mà theo dõi người thanh niên này, người ngạo mạn đó chính là vị giám khảo ban nãy.
Cuối cùng vị giám khảo đó lại đưa chàng thanh niên về học tại học viện. Chàng thanh niên này tên là Bill Sardinia.
Trong cuộc sống có thời điểm mà chúng ta lâm vào ngưỡng thấp nhất của cuộc đời, có thể sẽ gặp phải một số sự khinh thường vô duyên vô cớ. Khi chúng ta ở vào giây phút khó khăn cùng cực nhất của cuộc sống, có thể gặp phải sự chà đạp nhân phẩm của người đời. Phản kháng lại một cách gay gắt là bản năng của của chúng ta, nhưng thông thường sẽ khiến cho hành động của những người thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức đó càng thêm tệ hại hơn. Chúng ta không dùng lý trí để phản kháng, mà dùng một loại tâm thái khoan dung độ lượng để đối đãi cũng có thể bảo vệ được danh dự của mình.

Khi đó, bạn sẽ phát hiện ra rằng, bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Đôi khi “cúi xuống nhặt lên” lại thể hiện phẩm chất vô giá của bạn! Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết “hạ mình” mới là cao thủ.

Bàn về PHÒ

Tôi dự định không viết một bài gì về cái chuyện Hà Hồ, vì nó thực sự nhảm... nhưng rồi đọc một số bài phân tích của một số ngôi sao - vốn cũng quen biết... thì e rằng mình phải nói ra quan điểm của mình, kẻo người ta lại nghĩ mình đồng lòng... 
--
Trước tiên, việc gia đình chia tay đôi khi là giải pháp tốt nhất cho một gia đình KHÔNG THỂ kết nối, và tôi tin rằng những người hiện giờ không thực sự sống với nhau được họ đều có lý do của họ ! Tôi cũng ủng hộ... Và các bạn cũng không nên bàn tán về họ nhiều - vì chỉ có người trong cuộc hiểu. 



>> Câu chuyện của tôi nói đến là những quan điểm quanh câu chuyện đó... Những người đang bênh theo cái giọng: Các mẹ bỉm sữa không giữ được chồng thì thôi, nên để chồng đi với gái... hoặc hãy xem lại mình...
Ôi! Đơn giản quá!... Từ bao giờ các bạn coi thằng chồng hay con vợ như một món hàng, và chỉ giữ hoặc buông... 
.
Hai con người đến với nhau nếu chỉ ở trên giường, thì không nói làm gì...
Nhưng khi đã tòi ra một đứa con, đã gắn bó với một gia đình thì bạn đã trở thành 1 mắt xích với đầy rẫy những TRÁCH NHIỆM 
- Mắt xích trên là bố mẹ, và bố mẹ vợ (người mà cả lò nhà bạn đã phải mò mẫm đến ra mắt xin dâu) 
- Mắt xích dưới là những đứa con thơ ngây ngô... bạn sẽ hiểu khi chứng kiến những đứa con sống một đời thiếu bố hoặc mẹ.. 
- Chưa kể mắt xích tổ tông... cái mà bạn đã lầm rầm khấn vái một cách thành kính...
...
... thế nên ai đó bảo các mẹ hãy "xem lại mình" trước khi trách người thứ 3 - thì đó là quan điểm của các con chó cùng tranh 1 cục xương. 
Và cũng chả cần xem lại cái gì cả... khi bạn CƯỚP CHỒNG của người khác, bạn không chỉ phá hoại quan hệ với người vợ kia, mà bạn đang phá hoại rất nhiều thứ xung quanh thằng chồng đó... 
- Con người không phải súc vật cũng không phải món hàng... chuyện gia đình không phải lúc nào cũng vẹn tròn được (có lúc này lúc khác) - và không phải vì vậy là bạn CÓ QUYỀN phá vỡ nó ! 
... trừ khi chỉ con người chỉ sống với nhau để làm tình !
... trừ khi bạn coi mình là chó và thằng chồng kia là khúc xương !
...
Tại sao Khổng Minh lại yêu thương người vợ xấu xí của mình (là Hoàng Nguyệt Anh, đứng 2 trong Top 5 người đàn bà xấu nhất Trung Hoa).
Lý do tại sao Mark Zuckerberg lại yêu thương vô bờ bến cô vợ của mình sau 2 lần xảy thai trước đó.
Lý do tại sao Obama thành công và quyền lực đến thế (vợ ông ta có dáng đi như cái chuông, trong Nhân Tướng Học thì đó là cái tướng giúp chồng thành đạt sự nghiệp).v.v...
BỞI VÌ...
- Chúng ta không cần một người ngủ chung, mà chúng ta cần một người thức cùng.
- Chúng ta không cần một người nói cùng, mà chúng ta cần một người lắng nghe.
- Chúng ta không cần một người ăn chung, mà chúng ta cần một người nấu cùng.
- Chúng ta không cần một người bước cùng, mà chúng ta cần một người dõi theo đằng sau.
- Chúng ta không cần một người vợ chỉ để làm tình, chúng ta cần một người mẹ cho những đứa con của chúng ta...
...
Đó là lý do dạo này thấp thoáng trên facebook có câu chuyện con vật thứ 13 là "Con PHÒ" 
...
Nhiều người chưa hiểu định nghĩa từ "PHÒ" đâu...
Phò không phải là Cave, hay gái làm tiền... - vì gái làm tiền giúp bạn mua vui chốc lát và về với trách nhiệm của mình... 
PHÒ tởm hơn thế nhiều - PHÒ là một thứ mà bạn dây vào nó một phát, có thể sẽ rũ được hết mọi trách nhiệm, nhưng nếu nói một cách khác thì là bạn sẽ mất tất cả những thứ đó ... 
...
Giá trị của ai đó không phụ thuộc vào những gì bạn đang có ! Mà phụ thuộc vào những thứ bạn cho đi !
...
Hãy bỏ nhau ! Nếu thấy cần ! 
Nhưng đừng bỏ chỉ vì một con Phò !

Nguồn: Hiếu Chí Trần (Hiếu Orion)
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top