Tôi quyết định "cai nghiện" điện thoại

Tôi chưa từng thấy anh đồng nghiệp Allen sử dụng điện thoại. Tôi biết anh ấy có vì tôi từng gọi điện và nhắn tin cho anh ấy rồi, thậm chí Allen còn hỏi tôi ý kiến về iPhone 6 và 6 Plus cơ mà. Sau này tôi mới biết được anh ấy có luật riêng cho mình: không đụng vào điện thoại bằng bất kì giá nào, trừ khi ở một mình.
Khi Allen chia sẻ điều này, tôi nghĩ anh ta bị điên. Tôi thì kiểm tra điện thoại suốt thôi dù có người hay không có người xung quanh, dù cần hay không cần. Tôi đã nghĩ làm thế nào tôi có thể sống mà không check email, mạng xã hội, tin nhắn và cuộc gọi bây giờ?
Tuy nhiên, sau khi thấy cách Allen giao tiếp với mọi người trong văn phòng, tôi thấy một điều gì đó rất hay. Cho dù Allen nói chuyện với ai đi nữa thì người đó có vẻ rất thích thú khi trò chuyện với Allen.
Thế nên tôi quyết định thử như Allen trong một tuần xem sao!
1. Mọi người bắt chước tôi

Tôi dành 4 tiếng liền để hoàn thành một công việc quan trọng với đồng nghiệp. Tuy rất khó chịu nhưng tôi đã để điện thoại trong túi suốt khoảng thời gian đó. Và ngạc nhiên thay, đồng nghiệp của tôi cũng làm vậy vài lần mặc dù cô là một con nghiện mạng xã hội đúng nghĩa. Chúng tôi hoàn thành công việc trong thời gian sớm hơn dự kiến một phần vì không sử dụng điện thoại. Năng suất làm việc tăng cực nhiều tuy tôi phải trả lời một đống email sau đó nhưng nó cũng đáng lắm chứ.
Trong suốt một tuần thử nghiệm, tôi càng thấy điều này diễn ra thường xuyên hơn. Nếu bạn không sử dụng điện thoại nhưng người khác lại làm điều đó, không chỉ họ sẽ thấy hơi áp lực và cất điện thoại, họ sẽ ít kiểm tra nó hơn.
Kết luận: Không sử dụng điện thoại khiến mọi người làm việc hiệu quả.
2. Mọi người thích nói chuyện với tôi

Tôi không chia sẻ cho ai về cuộc thử nghiệm của tôi, tuy nhiên mọi người có vẻ để ý đến điều đó.
Mọi người thường nói chuyện với nhau một cách nửa vời: vừa check điện thoại vừa nói chuyện. Nhưng tôi thậm chí còn không nghĩ đến chuyện rút nó ra khỏi túi để kiểm tra. Kỹ năng nghe của tôi tăng đến chóng mặt!
Kết quả là tôi thấy mọi người thích cuộc trò chuyện của tôi với họ hơn, dù đó là chuyện bâng quơ thì họ cũng cười nhiều hơn trước. Và khi chúng tôi thảo luận về công việc nghiêm túc, họ có vẻ thành thật và sâu sắc.
Ngoài ra tôi để ý nhiều người bắt chuyện với tôi hơn nhưng không phải là câu chào xã giao, họ dừng lại và hỏi tôi những câu như dự án đó ra sao rồi hay cuối tuần có kế hoạch gì không.
Kết luận: Không sử dụng điện thoại khiến mọi người cảm thấy được trân trọng.
3. Mọi người tin tưởng tôi

Cái này thì tôi lấy khoa học ra để chứng minh vậy vì thời gian thử nghiệm ngắn nên tôi chưa kiểm chứng được điều này. Các nghiên cứu khoa học cho thấy sử dụng điện thoại khi giao tiếp với người khác sẽ khiến bạn ít được tin tưởng và đồng cảm.
Nói cách khác, nếu đang trò chuyện mà có điện thoại chen ngang sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ. Các nhà khoa học cho rằng điện thoại tuy là thứ khiến chúng ta được kết nối đến một mạng lưới thông tin rộng hơn nhưng nó chính là thứ làm giảm chất lượng và độ thân thiết của mối quan hệ.
Kết luận: Không sử dụng điện thoại sẽ thắt chặt các mối quan hệ.
Đây là chiến thuật của tôi để giúp thực hiện thử thách dễ dàng:
1. Tắt chuông điện thoại khi đi với người khác.
2. Bỏ điện thoại vào trong giỏ thay vì túi, khiến khó lấy ra.
3. Giả vờ nếu không sử dụng điện thoại thì sẽ được gặp may mắn.
4. Luôn nhắc với mình rằng các mối quan hệ rất quan trọng, nên trân trọng điều đó.
Nếu tôi biết có ai đang chờ tôi liên lạc hay ngược lại thì khi tôi ở một mình tôi sẽ gọi điện/nhắn tin/gửi email nói rằng tôi sẽ vắng mặt trong bao lâu. Nếu có chuyện thực sự quan trọng tôi sẽ vào toalét và sử dụng điện thoại. Tuy điều này trông vớ vẩn nhưng ít ra người tôi đi cùng sẽ không nhìn thấy tôi sử dụng điện thoại.
Thỉnh thoảng tôi trả lời email/cuộc gọi trễ nhưng tôi không tiếc chút nào. Có thể ở thế giới ảo tôi hơi khó để liên lạc nhưng ngoài đời thực thì tôi hoàn toàn của bạn đấy. Thực sự các mối quan hệ cá nhân và trong công việc của tôi đều trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Cuộc điện thoại lúc 3 giờ sáng làm kinh động cả thủ đô Đan Mạch

Ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại vào lúc 3 giờ sáng. Nhân viên phòng cháy chữa cháy 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi:

“Alo! Đây là đội phòng cháy chữa cháy”, đầu dây bên kia không thấy có tiếng trả lời nhưng Erich nghe thấy một tiếng thở nặng nề.

Sau đó Erich nghe được một giọng nói phụ nữ kinh động cất lên: “Cứu mạng! Cứu mạng với! Tôi không dậy được! Tôi đang bị chảy máu!”

“Đừng lo! Thưa bà!” Erich trả lời ngay và hỏi: “Bà đang ở đâu? Chúng tôi lập tức tới ngay!”

“Tôi không biết!”

“Không phải ở nhà bà sao?”

“Có lẽ vậy! Tôi nghĩ là tôi đang ở trong nhà”

“Nhà bà ở chỗ nào? Phố nào?”

“Tôi không biết! Tôi đang bị choáng, máu đang chảy”

“Ít nhất bà cũng phải cho tôi biết tên của bà chứ!”

“Tôi không nhớ, tôi nghĩ tôi đã bị đập vào đầu!”

“Xin đừng dập máy!



Erich cầm chiếc điện thoại thứ hai và gọi điện đến công ty điện thoại, người tiếp nhận là một người đàn ông lớn tuổi.

“Xin ông hãy tìm giúp tôi số điện thoại của một khách hàng, người khách này đang gọi điện tới đội phòng cháy chữa cháy!”

“Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác ban đêm thôi, tôi không hiểu những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có bất kỳ người nào ở đây cả”

Erich cúp điện thoại và có một chủ ý khác. Anh ta hỏi người phụ nữ kia: “Xin hỏi bà bằng cách nào tìm được số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy?”

“Số máy đã được lưu trên điện thoại, lúc tôi bị ngã tôi kéo nó thì nó gọi đến đó”

“Vậy, bà nhìn xem trên điện thoại phải chăng cũng có ghi số điện thoại của nhà bà?”

“Không có, không có bất kỳ một dãy số nào cả, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!” Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.

“Xin bà hãy nói cho tôi biết, bà nhìn thấy đồ vật gì?”

“Tôi… tôi nhìn thấy một cái cửa sổ, ngoài cửa sổ có con đường, trên đó có đèn đường”

“Tốt rồi, cửa sổ là như thế nào?” Erich tiếp tục tra hỏi, “Là hình vuông hay sao?”

“Không, là hình chữ nhật!”

Như vậy nhất định là ở khu vực cũ.

“Bà có thắp đèn không?”

“Có, đèn có sáng”

Erich còn muốn hỏi tiếp nhưng đã không nghe thấy tiếng trả lời.

Cần phải hành động ngay, nhưng làm thế nào? Erich liền gọi cho cấp trên và tả lại chi tiết.

Vị đội trưởng nói: “Không thể có biện pháp gì được, không thể tìm được người phụ nữ kia.”

Nhưng Erich không thể bỏ qua, cứu mạng là chức trách hàng đầu của đội phòng cháy chữa cháy. Đột nhiên Erich có một ý nghĩ táo bạo, vị cấp trên nghe xong còn thấy sợ hãi: “Mọi người sẽ cho là nổ bom nguyên tử đấy!”

“Tôi khẩn cầu ngài!” Erich kiên trì: “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu không tất cả sẽ đều phí công vô ích”

Đầu dây điện thoại im lặng một lát, vị đội trưởng sau đó trả lời: “Được, chúng ta cứ như thế làm, tôi sẽ đến ngay!”

Mười lăm phút sau, hai mươi chiếc xe cứu hỏa tới, rú còi và chạy đến khắp các ngả của thủ đô Copenhagen.

Người phụ nữ kia đã không còn trả lời được nữa, nhưng Erich vẫn còn nghe được tiếng thở của bà.

Mười phút sau Erich nói: “Tôi nghe thấy tiếng còi qua điện thoại!”

Đội trưởng thông báo qua bộ đàm, hạ lệnh: “Xe số 1, tắt còi !” Rồi sau đó chuyển sang hỏi Erich, “Tôi vẫn còn nghe thấy còi !”. Đội trưởng lại nói: “Xe số 2, tắt còi!”

“Tôi còn nghe thấy….” Mãi đến xe số 12, Erich nói: “Tôi bây giờ không nghe thấy rồi!”

Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 bật lại còi”. Erich nói: “Bây giờ tôi lại nghe thấy rồi! Nhưng càng chạy càng xa!” Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 quay đầu lại!”

Không lâu sau, Erich lại nói: “Lại dần dần tới gần rồi, hiện giờ âm thanh rất chói tai, chắc là đã đến đúng đường rồi!”

“Xe 12, mọi người hãy tìm một ngọn đèn ở gần cửa sổ!”

Có trên 100 chiếc đèn nhỏ đang sáng trong các nhà, Erich nói qua điện thoại vào loa: “Thưa quí ông quí bà, chúng tôi đang cần tìm một phụ nữ đang ở trong tình thế vô cùng nguy hiểm. Chúng tôi biết rõ bà ấy đang ở một căn phòng có bật đèn, xin mọi người hãy tắt đèn của nhà mình đi.”

Tất cả các cửa sổ đã tối đen, chỉ còn lại một cái.

Một lát sau, Erich nghe thấy tiếng đội phòng cháy chữa cháy xông vào cửa, sau đó có một nam nhân viên đã nói to: “Người phụ nữ này đã mất đi tri giác, nhưng mạch vẫn đập tuy rất yếu. Chúng ta hãy đưa bà đến bệnh viện ngay, tôi nghĩ là có thể cứu được!”

Helen là tên của người phụ nữ đó, bà thật sự đã được cứu. Bà đã tỉnh lại sau khi được điều trị tại bệnh viện và trí nhớ cũng được khôi phục sau đó mấy tuần.

Nếu như bạn muốn làm thành công một việc nào đó, bạn nhất định sẽ tìm được phương pháp và đường lối. Nếu như bạn muốn từ bỏ một việc nào đó, bạn nhất định cũng sẽ tìm được rất nhiều cái cớ phù hợp.


Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường!

Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết “hạ mình” mới là cao thủ

Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để ghi danh thi vào học viện âm nhạc Pari nổi tiếng.

Trong giờ thi, mặc dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng của mình với một trạng thái tốt nhất nhưng vẫn không được ban giám khảo tuyển chọn.
Chàng thanh niên không một đồng xu trong người, đi đến con phố phồn hoa cách học viện đó không xa, đứng dưới một thân cây, và tiếng vĩ cầm vang lên theo nhịp kéo của anh.
Anh ta chơi hết bản nhạc này đến bản nhạc khác, thu hút rất đông người dừng chân lắng nghe.
Chàng thanh niên đói khát cuối cùng nâng hộp đàn của mình lên, những người xem xung quanh xúm lại lấy tiền ra và bỏ vào hộp đàn.



Có một tên ngạo mạn khinh thường anh ta và ném những đồng tiền xuống dưới chân của người thanh niên.
Người thanh niên nhìn kẻ ngạo mạn rồi cúi người xuống nhặt những đồng tiền trên mặt đất, đưa cho người đó và nói: “Thưa ngài, tiền của ông rơi xuống đất này”.
Người ngạo mạn cầm tiền rồi lại một lần nữa ném xuống dưới chân của người thanh niên và nói: “Tiền này đã là của ngươi rồi, ngươi phải nhận lấy”.
Người thanh niên lại một lần nữa nhìn người ngạo mạn rồi cúi người thật sâu xuống cám ơn người ngạo mạn và nói: “Thưa ngài, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, vừa rồi tiền của ngài rơi xuống mặt đất, tôi đã cúi người xuống nhặt lên, bây giờ tiền của tôi rơi xuống mặt đất, xin phiền ngài cũng nhặt lên giúp tôi”.
Người ngạo mạn kinh ngạc trước hành vi của người thanh niên, nhưng cuối cùng cũng nhặt những đồng tiền trên mặt đất bỏ vào hộp đàn của người thanh niên, rồi bước đi với bộ mặt xám xịt.
Những người vây xung quanh đều yên lặng dùng ánh mắt chăm chú mà theo dõi người thanh niên này, người ngạo mạn đó chính là vị giám khảo ban nãy.
Cuối cùng vị giám khảo đó lại đưa chàng thanh niên về học tại học viện. Chàng thanh niên này tên là Bill Sardinia.
Trong cuộc sống có thời điểm mà chúng ta lâm vào ngưỡng thấp nhất của cuộc đời, có thể sẽ gặp phải một số sự khinh thường vô duyên vô cớ. Khi chúng ta ở vào giây phút khó khăn cùng cực nhất của cuộc sống, có thể gặp phải sự chà đạp nhân phẩm của người đời. Phản kháng lại một cách gay gắt là bản năng của của chúng ta, nhưng thông thường sẽ khiến cho hành động của những người thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức đó càng thêm tệ hại hơn. Chúng ta không dùng lý trí để phản kháng, mà dùng một loại tâm thái khoan dung độ lượng để đối đãi cũng có thể bảo vệ được danh dự của mình.

Khi đó, bạn sẽ phát hiện ra rằng, bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Đôi khi “cúi xuống nhặt lên” lại thể hiện phẩm chất vô giá của bạn! Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết “hạ mình” mới là cao thủ.

Bàn về PHÒ

Tôi dự định không viết một bài gì về cái chuyện Hà Hồ, vì nó thực sự nhảm... nhưng rồi đọc một số bài phân tích của một số ngôi sao - vốn cũng quen biết... thì e rằng mình phải nói ra quan điểm của mình, kẻo người ta lại nghĩ mình đồng lòng... 
--
Trước tiên, việc gia đình chia tay đôi khi là giải pháp tốt nhất cho một gia đình KHÔNG THỂ kết nối, và tôi tin rằng những người hiện giờ không thực sự sống với nhau được họ đều có lý do của họ ! Tôi cũng ủng hộ... Và các bạn cũng không nên bàn tán về họ nhiều - vì chỉ có người trong cuộc hiểu. 



>> Câu chuyện của tôi nói đến là những quan điểm quanh câu chuyện đó... Những người đang bênh theo cái giọng: Các mẹ bỉm sữa không giữ được chồng thì thôi, nên để chồng đi với gái... hoặc hãy xem lại mình...
Ôi! Đơn giản quá!... Từ bao giờ các bạn coi thằng chồng hay con vợ như một món hàng, và chỉ giữ hoặc buông... 
.
Hai con người đến với nhau nếu chỉ ở trên giường, thì không nói làm gì...
Nhưng khi đã tòi ra một đứa con, đã gắn bó với một gia đình thì bạn đã trở thành 1 mắt xích với đầy rẫy những TRÁCH NHIỆM 
- Mắt xích trên là bố mẹ, và bố mẹ vợ (người mà cả lò nhà bạn đã phải mò mẫm đến ra mắt xin dâu) 
- Mắt xích dưới là những đứa con thơ ngây ngô... bạn sẽ hiểu khi chứng kiến những đứa con sống một đời thiếu bố hoặc mẹ.. 
- Chưa kể mắt xích tổ tông... cái mà bạn đã lầm rầm khấn vái một cách thành kính...
...
... thế nên ai đó bảo các mẹ hãy "xem lại mình" trước khi trách người thứ 3 - thì đó là quan điểm của các con chó cùng tranh 1 cục xương. 
Và cũng chả cần xem lại cái gì cả... khi bạn CƯỚP CHỒNG của người khác, bạn không chỉ phá hoại quan hệ với người vợ kia, mà bạn đang phá hoại rất nhiều thứ xung quanh thằng chồng đó... 
- Con người không phải súc vật cũng không phải món hàng... chuyện gia đình không phải lúc nào cũng vẹn tròn được (có lúc này lúc khác) - và không phải vì vậy là bạn CÓ QUYỀN phá vỡ nó ! 
... trừ khi chỉ con người chỉ sống với nhau để làm tình !
... trừ khi bạn coi mình là chó và thằng chồng kia là khúc xương !
...
Tại sao Khổng Minh lại yêu thương người vợ xấu xí của mình (là Hoàng Nguyệt Anh, đứng 2 trong Top 5 người đàn bà xấu nhất Trung Hoa).
Lý do tại sao Mark Zuckerberg lại yêu thương vô bờ bến cô vợ của mình sau 2 lần xảy thai trước đó.
Lý do tại sao Obama thành công và quyền lực đến thế (vợ ông ta có dáng đi như cái chuông, trong Nhân Tướng Học thì đó là cái tướng giúp chồng thành đạt sự nghiệp).v.v...
BỞI VÌ...
- Chúng ta không cần một người ngủ chung, mà chúng ta cần một người thức cùng.
- Chúng ta không cần một người nói cùng, mà chúng ta cần một người lắng nghe.
- Chúng ta không cần một người ăn chung, mà chúng ta cần một người nấu cùng.
- Chúng ta không cần một người bước cùng, mà chúng ta cần một người dõi theo đằng sau.
- Chúng ta không cần một người vợ chỉ để làm tình, chúng ta cần một người mẹ cho những đứa con của chúng ta...
...
Đó là lý do dạo này thấp thoáng trên facebook có câu chuyện con vật thứ 13 là "Con PHÒ" 
...
Nhiều người chưa hiểu định nghĩa từ "PHÒ" đâu...
Phò không phải là Cave, hay gái làm tiền... - vì gái làm tiền giúp bạn mua vui chốc lát và về với trách nhiệm của mình... 
PHÒ tởm hơn thế nhiều - PHÒ là một thứ mà bạn dây vào nó một phát, có thể sẽ rũ được hết mọi trách nhiệm, nhưng nếu nói một cách khác thì là bạn sẽ mất tất cả những thứ đó ... 
...
Giá trị của ai đó không phụ thuộc vào những gì bạn đang có ! Mà phụ thuộc vào những thứ bạn cho đi !
...
Hãy bỏ nhau ! Nếu thấy cần ! 
Nhưng đừng bỏ chỉ vì một con Phò !

Nguồn: Hiếu Chí Trần (Hiếu Orion)

Ông bầu futsal Trần Anh Tú: Có một mãnh hổ thầm lặng

Được xem như "Chúa sơn lâm" một cõi của futsal Việt Nam, nhưng danh tiếng về ông bầu tuổi Dần chỉ được quảng đại quần chúng biết tới sau khi tuyển Việt Nam đoạt vé dự FIFA Futsal World Cup.

Chỉ trong ít ngày, cái tên Trần Anh Tú được người hâm mộ nhắc đi nhắc lại với mật độ có lẽ bằng cả chục năm trước gộp lại. Dù rằng, trước kỳ tích vào World Cup của đội futsal Việt Nam, ông đã là Chủ tịch Liên đoàn bóng đá TP Hồ Chí Minh (HFF), giữ một ghế thường trực Ban chấp hành Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF), một doanh nhân thành đạt, chủ sở hữu đội futsal mạnh nhất nước Thái Sơn Nam và tài trợ cho rất nhiều giải đấu.
Sở dĩ tên ông ít xuất hiện trên truyền thông lẫn mạng xã hội vì ông thuộc tuýp người kín tiếng, không thích đánh bóng tên tuổi. Cái cách ông đến với futsal là rất căn cơ, khởi đi từ phong trào dần lên chuyên nghiệp - như công việc làm ăn của ông cũng bắt đầu từ những bước nhỏ nhất. Ông Tú thích bóng đá vô cùng, nhưng vì thoạt đầu mô hình công ty nhỏ quá nên đành phải đá... futsal. Để rồi từ đó, sự vươn lên của công ty ông đã đi liền với sự phát triển của môn bóng đá trong nhà ở Việt Nam.
ong-bau-futsal-tran-anh-tu-co-mot-manh-ho-tham-lang
Ông Tú được xem là người đã mang futsal về với Việt Nam và đưa môn thể thao ít biết với đại chúng này đến được thành công hiện tại. Ảnh: LS.
Khi tuyển futsal nước nhà đến Colombia dự World Cup thời gian tới, chúng ta sẽ thấy một Việt Nam thật lạc lõng giữa những anh tài của thế giới. Ở những cường quốc ấy, futsal đã phát triển từ rất lâu, là môn thể thao được mến chuộng và đầu tư bài bản. Còn ở Việt Nam, môn này mới chập chững những bước đi đầu tiên và loay hoay tìm kiếm chữ chuyên nghiệp chưa xong. Và chặng đường đưa Việt Nam từ con số không trên bản đồ futsal một bước lên thiên đường World Cup phần lớn nhờ nỗ lực của ông Tú suốt gần một thập kỷ qua. Ông thuê HLV cho đội tuyển, ông tổ chức những giải futsal định kỳ, đài thọ kinh phí cho đội tuyển và mở các trung tâm đào tạo trẻ.
Người đàn ông ấy còn kiêm cả vai trò... anh nuôi. Ông chủ của nhà phân phối thiết bị điện số một Việt Nam rất thích đi chợ và tự mình nấu cơm cho "bọn nhỏ" - cách ông gọi các cầu thủ. Với các cầu thủ, ông vừa là vị sếp khó tính, yêu cầu cao trong công việc, vừa là một người thầy cực kỳ gần gũi, tình cảm.
Đấy là vì ông Tú chưa bao giờ quên quá khứ hàn vi. Khi ấy, ông từng làm phụ bếp trên tàu. Ông có niềm đam mê đặc biệt với công việc nấu nướng và vẫn giữ thói quen ấy ngay khi đã thành đạt. Không chỉ làm bếp, ông còn kinh qua nhiều công việc như bảo vệ, tư vấn luật, thầy dạy tin học trước khi trở thành một doanh nhân. Con đường ấy tạo rất nhiều cảm hứng cho hành trình khởi nghiệp cho các thanh niên ngày nay. Vậy nhưng người đàn ông quyền lực ấy, khi được hỏi về bí quyết thành công, chỉ nói rằng: "Làm những gì mình biết, không biết thì... không làm. Và đã làm thì hết sức quyết đoán".
ong-bau-futsal-tran-anh-tu-co-mot-manh-ho-tham-lang-1
Ông Tú (áo sọc) như người anh cả, người cha tinh thần của cả đội futsal Việt Nam. Ảnh: LS.
Nói ít làm nhiều là một nguyên tắc khác của ông Tú. Ngoài một lần xuất hiện trên truyền thông với phát ngôn phản đối lại một phó Chủ tịch VFF vì quá bức xúc, còn lại ông gần như không lên gân lên cốt lần nào. Ông im lặng làm công việc của bản thân, giữ lập trường, không "ngả" về một bên nào trong một môi trường đầy phức tạp như VFF, nơi chính công ty của ông cũng đóng vai trò là nhà tài trợ. 
Trong quá trình phát triển futsal, ông Tú gặp không ít những điều tiếng, từ những người làm truyền thông chưa thật sự hiểu ông cho đến những ông bầu khác cũng muốn nhảy vào futsal. Họ bảo ông lũng đoạn nền futsal, thao túng đội tuyển... Nhưng rồi thành tích của đội tuyển, sự rút ra của những ông bầu đến với môn này theo dạng thời vụ, cộng với phong trào futsal được duy trì để làm nền cho đội tuyển, đã dần minh chứng cho cách làm của ông Tú.
Nếu ông Tú ở nước ngoài, có lẽ người ta sẽ vì ông với vị Vua Midas trong thần thoại Hy Lạp, chạm đâu cũng thành vàng. Ông mở công ty, công ty ông trở thành một trong những doanh nghiệp thành công nhất nước. Ông làm Chủ tịch HFF, đội bóng nữ vừa vô địch quốc gia, trong khi đội bóng nam hạng Nhất TP HCM đang đặt mục tiêu lên hạng V-League. Ông lo cho futsal, đội tuyển vừa lấy vé dự World Cup trong sự vỡ òa của cảm xúc.
ong-bau-futsal-tran-anh-tu-co-mot-manh-ho-tham-lang-2
Bầu Tú nghẹn ngào khi chia vui với các cầu thủ sau chiến công lịch sử, đưa futsal Việt Nam đến với đấu trường World Cup. Ảnh: LS.
Có một nhà báo từng hỏi nhà bác học huyền thoại Albert Einstein: "Theo giáo sư thì liệu có một công thức nào để thành công?".
Einstein đã hóm hỉnh đáp: "Nếu cho x là sự làm việc, y là sự tiêu khiển, a là sự thành công thì công thức của tôi là a = x + y +z".
Nhà báo ngạc nhiên, hỏi lại:
- Vậy z là gì thưa ông?
Einstein mỉm cười:
- Là biết im lặng.
Ông Tú đã thành công theo công thức tương tự như thế. Ông làm việc điên cuồng, nhưng cũng dành thời gian cho tiêu khiển. Ông mê chầu văn, nghe nhạc của Trần Thu Hà và đặc biệt thích... im lặng. Cái sự im lặng ấy có thể là do nội tâm của một người vốn đã phải xa nhà vào Nam lập nghiệp khi còn trẻ, cũng có thể do cái tính của một người chỉ thích thể hiện qua hành động.
Khi cả nước đang lên cơn sốt về đội tuyển futsal, người đàn ông đã yêu thể thao nói chung và futsal nói riêng với cả trái tim ấy có lẽ trong lòng chỉ có duy nhất một câu hỏi: "Nấu gì cho bọn nhỏ ăn nhỉ?".
Hoài Thương

NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI

Người ta chửi rủa việc chặt cây, phá đi những di sản "đời sống tinh thần" của nhân dân vì quy hoạch khiến thành phố trở nên hiện đại hơn, sau đó người ta lại tiếp tục chửi tại sao bọn tui đóng thuế mà nước mình vẫn nghèo nàn lạc hậu vậy.
Cứ nghe nói chi tiền tỷ xây cái này, làm cái kia thì lại chửi ầm lên lãng phí, sao không để "chia cho người nghèo", sau đó lại tiếp tục quăng tiền mình vào Cinema, cafe, trà sữa, các quán nhậu và ăn vặt, rồi câu chuyện "mấythằng giàu không chịu chia tiền cho người nghèo" lại tiếp diễn, trong khi họ không biết "mấy cái người/công ty giàu giàu đó" đã chi bao nhiêu tiền giúp đỡ người nghèo đâu.

Người ta oán than việc đội mũ bảo hiểm bất tiện, thiếu thẩm mỹ, nặng nề, hư tóc, để rồi tiếp tục oán than sao hàng năm lắm tai nạn giao thông quá,... nhà nước mình quy hoạch, làm đường làm xá kì cục. Hay người ta cứ oán than sao đám CSGT cứ nhận hối lộ, trong khi họ vừa bị bắt vì không bật đèn xe thì lại: "Dạ anh thông cảm, em quên, em là sinh viên, anh có thể coi hỗ trợ giúp em được không, em chỉ còn ngần này..."
Người ta thích sáng đi học, chửi chế độ, chửi nền giáo dục rồi chiều diện đồ đi chơi, kiếm chỗ ăn ngon, nhậu rẻ để rồi ra trường lại tiếp tục đổ cho cái nền giáo dục, như thể mang cọc tiền tới rồi giao tính mạng, tương lai mình cho trường lớp vậy: "Đây, em trả tiền cho nhà trường, nhà trường muốn làm gì thì làm đi, tương lai em ở trong tay các vị cả đấy."
Người ta thích soi mói những người giỏi, những người giàu và chẳng muốn nhìn thấy sự nỗ lực, cố gắng của họ, nhưng rồi vẫn muốn trở thành một người giàu.
Người ta thích đọc tiểu thuyết 3 xu hơn là những quyển sách về kĩ năng, về những kẻ kiệt xuất để làm cảm hứng, để học hỏi những trải nghiệm của họ để rồi bảo sách sặc mùi lý thuyết, chẳng áp dụng được gì nhiều, trong khi chính họ đã đọc được mấy quyển? Áp dụng được mấy chương?
Người ta thích coi tin sao này chửi lộn với sao kia, người mẫu này lộ hàng, hot boy kia khoe thân, các ộp ba của họ đang ở đâu, cũng vì vậy mà những kênh lá cải ngày càng nhiều, các tin lá lách ngày càng tràn lan để đáp ứng nhu cầu "tò mò chuyện không đâu" của họ, sau đó lại chửi đổng lên "đồ báo lá cải", "chẳng có tờ báo nào viết ra hồn".
Người ta... thật lạ...

BẠN HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TỪ CÁC ĐẠI GIA TRUNG ĐÔNG?

"Các quốc gia ở Trung Đông hầu hết nằm trên những giếng dầu khổng lồ. Cứ thế, ra sau nhà múc dầu lên bán.
Nhưng gần đây, thế hệ con em của các nhà giàu Ả Rập sau khi du học Tây Tàu về, nhận thấy sự giàu có do tài nguyên thiên nhiên mang lại không vững bền được. Vì tài nguyên sẽ cạn kiệt, những quốc gia phồn vinh nhất lại là những quốc gia ít tài nguyên thiên nhiên nhất, tài nguyên con người mới là quan trọng. Những cái đầu kiệt xuất, giỏi giang sẽ giúp quốc gia phát triển bền vững. Không có dòng máu của ai, của dân tộc nào là đẳng cấp cả, tất cả đều do đào tạo mà nên. Một đứa trẻ mồ côi trong trại mồ côi ở Việt Nam cũng có thể trở thành 1 bộ trưởng ở Đức. Cũng không có người dở, chỉ có người lười học tập và lười lao động và biến thành người dở.


Nói là làm, họ đầu tư con người kinh khủng, điển hình như Ả Rập Sau-di, quốc gia luôn dẫn đầu về lượng sinh viên du học tại Mỹ và châu Âu. Đặc trưng của nhóm này là sau khi học xong, họ về nước chứ không ở lại, mở cơ ngơi làm ăn, chủ yếu các ngành nghề không liên quan đến dầu khí. Nên họ học không vì bằng cấp, mà học để biết cách làm. Dubai hay nhiều thành phố khác trở thành các trung điểm cho du lịch, tài chính, thể thao, hậu cần, vận tải…vì họ biết TIỀN ĐẺ RA TIỀN. Các doanh nhân ở đây biến lợi thế nằm giữa lục địa Á-Phi-Âu của vùng trung đông và cứ thế hốt bạc của Âu, Á, Phi, có nhiêu tiền đem qua cho họ hết.
Các sân bay ở Dubai, Doha…không ngừng mở rộng quy mô, làm cơ sở cho 3 hãng hàng không lớn nhất ở Trung Đông, đều được xếp hạng 5 sao, là Emirates, Qatar và Etihad. Mỗi hãng có mấy trăm chiếc máy bay tân tiến hiện đại, họ tổ chức đi thu gom khách hầu hết mọi thành phố lớn ở châu Á, từ Phnom Pênh đến Mumbai, Tokyo, Thượng Hải….rồi chở về trung điểm.
Từ trung điểm đó, họ túa đi mọi thành phố lớn ở châu Âu và châu Phi. Các sân bay ở đây hoạt động 24/24 và các chuyến bay nối tiếp nhộn nhịp vô cùng, các xe buýt chở đầy khách từ cửa này đến cửa kia trong sân bay, băng qua những con đường đầy cát của sa mạc, thậm chí từ terminal này đến terminal kia phải đi tàu điện. Ví dụ như sân bay Dubai, có tới 70 triệu hành khách 1 năm, và nối tuyến trực tiếp với 270 thành phố trên thế giới, có 90,000 nhân viên phục vụ tại sân bay trực tiếp, nửa triệu việc làm gián tiếp. Hàng năm, sân bay này thu về 27 tỷ đô la, bằng GDP một quốc gia nhỏ.
Điều đặc biệt là công nhân viên ở các sân bay phần lớn là người nước ngoài. Họ tự tìm đến để làm việc (search “apply job in Dubai/Doha airport”). Còn trên các chuyến bay, tiếp viên đủ thành phần quốc tịch, phi công cũng vậy, chỉ có máy bay, sân bay, tiền lãi…là của các ông chủ Ả Rập. Vì họ đào tạo dân họ với thói quen “cho việc” tức quản lý và kiếm tiền, còn nhân lực thuê mướn hết. Ấn Độ, Srilanka, Thái Lan, Philippines, Indonesia…là những nơi cung cấp nhân lực nhiều nhất cho họ.
Họ có văn phòng tuyển nhân lực ở các nước. Ở Ấn, họ tuyển ở Mumbai, Chennai và New Delhi. Ở Trung Quốc, họ đặt VP ở Thâm Quyến, Thượng Hải, Bắc Kinh. Ở Đông Nam Á, họ đặt văn phòng tuyển người ở Singapore và Kuala Lumpur. Các bạn trẻ phải tự nộp hồ sơ và sang đó phỏng vấn, ngày nào cũng có tuyển. Các bạn trẻ mới ra trường ở Đông Nam Á rất thích công việc tiếp viên hàng không hay nhân viên mặt đất ở sân bay trung chuyển, thường làm 2-3 năm để kiếm ít tiền trước khi về nước làm ăn.
Ngoài ra, nếu làm tiếp viên HK, còn có cơ hội du lịch miễn phí. Vì một đoàn tiếp viên bay đường dài, ví dụ đến Milan Ý, sẽ nghỉ ngơi vài ngày. Toàn ở khách sạn 5 sao. Ở Tp HCM, đoàn tiếp viên hay ở khách sạn ở gần sân bay, đứa nào đứa nấy vô khách sạn đẹp như tiên nữ ngọc đồng, sáng lóa cả góc trời.
Chúc các bạn trẻ tự tin làm việc và trở thành công dân toàn cầu. Làm việc ở Trung Đông, giá cả sức lao động là công bằng cho mọi quốc tịch. Họ cũng không quan tâm bằng cấp, high school là đủ, miễn tiếng Anh giao tiếp tốt. Nhưng phải thể dục thể thao để khỏe mạnh, chịu đựng được cường độ làm việc với “con nhà người ta”. Con nhà người ta bây giờ là Mary, Zhu Xiao Bin, Sasaki, Peter, Mohamed, Naidu…nên mình phải cao lớn, khỏe mạnh, đẹp đẽ ngang hàng với họ. Dẹp thói quen dặt dẹo với ipad, laptop mà đầu tư cho thể lực và trí lực đi, để phân công lao động quốc tế. Lương khởi điểm của sinh viên tốt nghiệp không phải 4-5 triệu nữa mà là 2000-3000 USD. Hàng xuất khẩu giá khác.
Mình làm ở đó, lương bổng cao nên về quê hương Cà Mau xài tiền như nước nhé, gián tiếp làm cho quê nhà giàu có hơn. Ví dụ 1 con cua Cà Mau, dân địa phương ăn 20,000 đồng còn lật qua lật lại chê óp chê nhỏ, mình phá giá liền, mua con cua đó giá 200 ngàn đồng trong sự ngỡ ngàng của thực khách bản địa. Người thì nước hoa sực nức, ăn vận sang trọng, mở miệng nói tiếng Anh lơ lớ, người ta đang hâm mộ nên mình phải chảnh lên. Giả bộ rút ví ra boa luôn chị bán cua 100 ngàn, nói chụy ơi hấp bia Corona giùm em nghen chị, làm chị ấy lúng túng chơi, dưới quê có ai biết bia Corona là bia gì.
Nói giỡn chứ các bạn trẻ lo đầu tư vào tài sản của mình đi. Chuẩn quốc tế hết đi. Chỉ có 4 loại tài sản là vốn sống, nhân cách, thể lực và trí lực. Còn lại là phương tiện hết. Bằng cấp chỉ là miếng giấy chứng nhận trong một thời gian nào đó có vượt qua 1 kỳ sát hạch. Biệt thự chung cư cũng chỉ là phương tiện trú ngụ (giống cái hang đá ngày xưa), siêu xe (xe hơi xe máy cũng như xe ngựa cách đây mấy trăm năm) hay tiền bạc (đô la vàng bạc cũng chỉ là phương tiện trao đổi hàng hóa, giống vỏ sò cách đây 2000 năm). Đừng nhầm mà đầu tư cho phương tiện, giống cách đây 2000 năm, nhiều người ngây ngô đầu tư xây dựng hang đá thiệt đẹp, xe ngựa thiệt to, vỏ sò thiệt nhiều… rồi lúc đó khoe khoang này nọ, nói để dành cho con cháu, giờ có dùng nữa đâu? Nên giờ mình đầu tư biệt thự, tiền bạc, xe cộ… 2000 năm nữa tụi nhỏ nó cười mình chết. Ông tổ để lại một nhân cách lấp lánh, một trí tuệ lung linh vẫn tuyệt vời hơn 1 đống vỏ sò lòe loẹt.
Học học học. Làm làm làm. Kỷ luật kỷ luật kỷ luật…!!!"

Ý nghĩa sâu xa của chữ nhân (人) trong tiếng Hán

Chữ Hán cổ xưa là chữ tượng hình, tượng thanh. Trong mỗi chữ Hán cổ xưa đều bao hàm một ý nghĩa sâu xa. Chữ nhân (人) trong tiếng Hán có nghĩa là “người” trong tiếng Việt chỉ cần hai nét bút là viết xong. Kỳ thực, viết chữ nhân (人) thì rất đơn giản nhưng làm người thì lại rất khó!

Nhân sinh muôn màu, muôn vẻ nên điều khó là làm sao để mỗi bước đi đều thuộc về bản thân mình. Bạn đã từng nghĩ đến hàm nghĩa, ý nghĩa của chữ nhân (人) là gì chưa? Dưới đây xin đưa ra một số ý nghĩa sâu xa của chữ nhân (人) để mọi người tham khảo!


1. Một nét biểu thị sự phát triển, một nét biểu thị cho sự già yếu

Đời người chính là một quá trình trao đổi chất, thay cũ đổi mới, cái mới không ngừng được sinh ra và cái cũ không ngừng bị đào thải đi. Con người chỉ có không ngừng thu nạp những vật chất mới được sinh ra và loại bỏ đi những thứ mục nát thì mới có thể sửa cũ thành mới, phát triển khỏe mạnh.

2. Một nét biểu thị cho sự tiến lên, một nét biểu thị cho sự thoái lùi

Đời người tựa như leo núi, từng bước từng bước hướng lên mà leo. Nhưng khi đã lên đến đỉnh núi thì lại từng bước từng bước hướng xuống. Những người kiên trì leo được lên đến đỉnh cao là người đáng kính, nhưng lên đến đỉnh cao mà không lưu luyến địa vị, có thể lên được xuống được mới là người đáng trân quý.

3. Một nét biểu thị cho niềm vui, một nét biểu thị cho phiền não

Niềm vui và phiền não, hạnh phúc và thống khổ đều song hành tồn tại, có thể khích lệ nhau tiến lên. Con người khi trải qua phiền não thống khổ mới cảm nhận hết được niềm hạnh phúc của cuộc đời.

4. Một nét là thuận cảnh, một nét là nghịch cảnh


Cuộc đời có thuận cảnh và nghịch cảnh, thậm chí nghịch cảnh còn nhiều hơn thuận cảnh. Trong cuộc đời, những điều không được như ý muốn luôn nhiều, chính là để xem chúng ta đối mặt như thế nào. Có thể vượt qua nghịch cảnh, bạn mới tìm được giá trị của bản thân cũng như ý nghĩa cuộc sống của mình.



Bất ngờ với hành động của thanh niên sửa giày dép giữa lòng Sài Gòn

Dù cuộc sống gia đình khó khăn nhưng Bá Cường vẫn luôn giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình. Hằng ngày, chàng thanh niên 18 tuổi vẫn lặng lẽ làm công việc sửa giày và giúp sửa giày, dép miễn phí những người nghèo ở trung tâm Sài Gòn.

1454584130_1454050412_anh_1

Nguyễn Bá Cường (tên thường gọi là Beo – 18 tuổi) hành nghề sửa giày tại con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu (quận 3, TP.HCM). Điều đặc biệt, trước tủ sửa giày của chàng thanh niên có dòng chữ “sửa giày miễn phí cho các anh chị, ba gác, xích lô và người khiếm thị”. Beo cho biết, nhà ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật, quận 3 và nghỉ học từ năm lớp 6. “Em học cũng dở, ở lại lớp tới 3 năm. Biết sức học của mình và hoàn cảnh gia đình khó khăn nên em xin bố mẹ nghỉ học sớm. Bố đi làm nhạc công hát cho những đám tiệc. Mẹ ở nhà lo cho bà ngoại vì mấy năm bà bị bệnh. Học tệ quá nên em xin nghỉ nhường cho em trai học”, Beo nói.

Thấy Beo nghỉ học hay chơi bời lêu lổng với đám bạn cùng lứa trong xóm nên anh Nguyễn Thanh Tuấn kêu đến và dạy cho nghề sửa giày. Đến nay, Beo đã học được hơn 2 năm và đã “ra trường”. Tấm biển sửa giày miễn phí cũng được anh Tuấn làm để hướng Beo phải biết giúp đỡ những người khó khăn. 

Beo kể, nhiều cô chú hành nghề vé số, chạy xích lô hay xe ôm mua đôi dép cũng phải đắn đo nhưng khi dép bị hư muốn sửa cũng không dễ. Giá sửa đơn giản một đôi giày ít nhất cũng vài chục ngàn bằng cả ngày công đi làm. Bởi vậy dù giày dép hư các cô chú vé số cũng tự mua keo về dán lại nên chỉ đi được hai ba ngày. “Gắn tấm bảng này nhiều người tự tin vào để sửa giày, dép hơn. Hơn hai năm làm em cũng không nhớ đã sửa biết bao nhiêu đôi giày, dép miễn phí cho những người có hoàn cảnh khó khăn như vậy”, Beo cho biết.

Đang trò chuyện một người đàn ông bán vé số đi tới nói: “Con ơi sửa giúp bác đôi dép nhưng sửa rẻ rẻ nha con”. Beo đưa hai tay đón lấy đôi dép cười nói: “Bác ơi, con sửa miễn phí cho bác nên bác đừng lo. Đôi dép này bị gãy mũi và mòn đế và đứt chỉ hết rồi. Con dán lại đế và may lại những chỗ bị đứt chỉ nha”. Sau 20 phút đôi dép da đã làm xong được Beo trao lại cho khách. Người đàn ông cảm ơn rồi lại hối hả đi ra đường với sấp vé số dày cộm trên tay. Trước khi đi người đàn ông này không quên nở nụ cười trên môi, nói: “Giữa Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt lại có thanh niên tử tế. Cuộc sống còn nhiều điều vui”.

1454584131_1454050412_anh_94

Từ một người lêu lổng, không có việc làm, Beo được anh Tuấn kêu đến dạy cho nghề sửa giày. Beo tâm sự: “Tấm biển này luôn nhắc nhở em phải biết yêu thương người nghèo, hoàn cảnh khó khăn. Khi tận tay trao giày, dép cho những người nghèo sửa bằng đôi tay của mình em rất vui. Cánh tủ nơi để đồ nghề của Beo còn có một dòng chữ: “Sống là phải biết lao động, mới thành công. Trong cuộc sống, sống thật thà mới thành người được quý trọng”.

Beo cho hay: “Những dòng chữ này là do thầy Tuấn viết lên để nhắc nhở tụi em về cách sống. Trong cuộc sống cần biết cần cù lao động thì mới có miếng cơm, đừng có lười biếng”. 

Anh Nguyễn Thanh Tuấn – thầy dạy sửa giày cho Beo nói: “Thấy nó cũng không có nghề nghiệp gì. Lại hay theo đám bạn trong xóm đua đòi nên hỏi có muốn học không thì nó đồng ý. Giờ cũng học được hơn 2 năm rồi, đã ra nghề và mỗi tháng trả cho Beo 3 triệu đồng để phụ giúp gia đình”. “22 năm trước tôi cũng hay ăn chơi, lêu lổng, cũng được một người thầy kêu đến dạy cho được cái nghề sửa giày và chỉ bảo cách làm người. Giờ mình cũng chỉ và hướng dẫn lại cho các em. 

1454584131_1454050412_anh_74

Cũng có 4, 5 em thanh niên trong xóm theo tôi học nghề. Ngoài việc truyền cho các em cái nghề để có công việc ổn định mình cũng dạy các em biết quan tâm hơn đến những người xung quanh, biết chia sẻ với những mảnh đời khốn khó hơn mình”, anh Tuấn cho biết.

Sài Gòn xem vậy mà có rất nhiều người tử tế. Quán cơm 2.000 đồng, uống trà miễn phí rồi bây giờ còn được sửa giày miễn phí nữa chứ. Đây đúng là những hình ảnh ấm áp tình người giữa phố đông mà ai cũng than sao vô tâm quá.
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top