Tản mạn đông tây sinh lão bệnh tử

Lẽ ra đêm noel theo thuyết duy tâm người phương tây là tìm đến những sự bình yên, những ước mơ trong tâm hồn. Những với tôi có lẽ năm nay ngày noel cũng như mọi năm khác, thậm chí còn buồn hơn.

Có nhớ hồi chiều có hẹn thằng em tối nay đi cafe tâm sự chuyện đời, chuyện người chuyện dự định tương lai. Sát đến giờ thì có nhắn tin với tôi rằng, em có người nhà mất anh ạ. "Buồn" một mình với cốc cafe đen đá không đường một thói quen không thể bỏ, nhìn dòng người qua lại nô nức phố phường mà nghĩ về việc nhân sinh ở đời.

"Sinh - Lão - Bệnh - Tử" , "Tre già măng mọc, lớp sau kế thừa lớp trước" là quy luật sinh tồn của vạn vật muôn loài, và con người chúng ta cũng không thể nằm ngoài quy luật đó. Khi ai đó trở về với cát bụi có nghĩa là người đó đã bước qua thế giới, dứt nợ hồng trần. Tôi còn nhớ bà nội tôi còn nói rằng "Khi đã trả hết nợ trần gian thì có nghĩa là sẽ không còn lưu luyến và vương vấn gì nữa".


Cát Bụi Hư Vô

Bởi vậy khi ai đó trở về với đất mẹ có nghĩa là họ đã trả hết nợ đời, để rồi mà họ chả còn lưu luyến gì nữa, có chăng nếu có thì chỉ là những dự tính cho thế hệ tương lai mà thôi. Cái đó thì ai mà tính trước được cơ chứ, chúng ta chỉ có thể nhìn lại quá khứ, sống với thực tại và hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn mà thôi. Cuộc sống hối hả biết lúc nào mới ngừng lại. Liệu có bao nhiêu người nhìn thấy bản thân trong vòng quanh ấy?

Phàm là con người, rồi ai cũng sẽ một lần về cõi bên kia, vậy nên có lẽ những phút giây được sống trên cõi đời ta nên cố gắng làm tất cả những gì mình muốn, những đỉnh cao danh vọng và những hạnh phúc giản đơn, để rồi khi nhắm mắt sẽ không thấy hối tiếc… Vậy cho nên ở đời hãy cứ cố gắng làm tốt những gì mình đã hứa, hãy cho đi tất cả yêu thương mà bạn có thể có, hãy cố gắng yêu thương trọn vẹn để mai này khi ta trở về với nơi ta đã sinh ra, cho ta có thể mỉm cười để cho những người ở lại tiếc cho ta, tiếc cho một kiếp nhân sinh.

Ra đời hai bàn tay trắng 
Lìa đời trắng hai tay 
Sao mãi nhặt cho đầy 
Túi đời như mây bay

Nguồn: Fb Lê Bá Nguyên 



Phụ nữ thông minh, xinh đẹp cũng không bằng may mắn!

Giường bên cạnh có anh chồng đưa vợ đi khám. Hai anh chị chắc cũng ngoài 40. Chị vợ chắc cũng bị sốt phải truyền giống mình. 

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như không phải từ lúc anh đưa chị vào, anh chăm sóc chị từng li từng tí, lấy ven truyền, anh dặn bác sĩ lấy ven nhẹ nhàng, anh còn vuốt tay vợ, sợ vợ đau. Vợ nằm truyền, anh ngồi xoa tay, bóp vai sợ chị mỏi. Cứ một lúc lại em có đói không, em có đi vệ sinh không, anh đưa đi nhé. 


Ảnh này là anh đang bật nhạc cho chị nghe, bật khe khẽ, chị năm nghe còn anh vẫn một tay dịu dàng xoa vai cho chị.


Lúc đưa chị đi vệ sinh, anh cẩn thận, nhẹ nhàng đỡ chị từng tí một, phòng bệnh chung có bao người nằm, anh cũng chẳng ngại, cúi xuống lấy giầy, xỏ tận chân cho vợ xong mới dắt chị đi. Chị vợ khát nước, anh đỡ vợ dậy xong mới đưa nước tận miệng cho vợ uống, uống xong lau miệng cho vợ. Ngồi trông vợ, anh cứ kể chuyện cho chị nghe suốt, còn kể chuyện cười cho chị đỡ buồn, giờ mình viết những dòng này anh đang bật nhạc cho chị nghe, anh còn dặn: "Mình nghe không thích bài nào, mình bảo anh, để anh chuyển". 


Ảnh này là anh ý đang xoa lưng và bóp vai cho chị, làm cái gì cũng nhẹ nhàng, cẩn thận!

Có tuổi nhưng xì tin lắm, hai vợ chồng còn chụp ảnh up FB, ai comment gì anh cũng đọc cho chị nghe, xong hai vợ chồng cười rất hạnh phúc. Hình như anh cũng bận, ngồi trông vợ nhưng mình thấy điện thoại công việc liên tục, thấy bảo trông vợ cũng mấy ngày rồi mà thấy anh vẫn vui vẻ, kHÔNG nề hà gì. 

Nhìn cái cách anh nâng niu, chăm sóc vợ mình như báu vật, ai trong căn phòng này cũng phải ghen tị. Có chị y tá nói anh: "Từ hồi em làm ở viện này chưa thấy ai chăm vợ kĩ như anh". Anh chồng cười nói: "Vợ mình chứ vợ ai mà phải ngại hả em, mình chăm vợ, sau mình có yếu có già, thì chỉ có vợ chăm mình thôi em", chị vợ không nói gì, nhưng mình thấy, ánh mắt của chị là ánh mắt mà bao người vợ trên thế giới này mơ ước mà không có được. 

Giờ mình mới thấm câu phụ nữ thông minh, xinh đẹp cũng không bằng may mắn, mà như chị thì không biết tu bao nhiêu kiếp mới lấy được người chồng như anh. Tiền bạc trên thế gian này rồi cũng hết, danh vọng đến ngày cũng tan, thứ tồn tại mãi mãi chỉ có tình cảm chân thành. 

Thử hỏi trong cái thế giới xô bồ này không biết còn tồn tại được mấy câu chuyện đẹp như câu chuyện của anh chị. Các chị em ơi, cứ mải miết mộng tưởng về soái ca đẹp trai, giầu có làm gì, không có thật đâu, tìm được tri kỉ yêu thương mình như thế này mới là báu vật vô giá nhất đấy. Trước giờ mình rất khó để ngưỡng mộ ai, thánh nhân, thiên tài hay tỉ phú cũng chẳng làm mình ngưỡng mộ nổi. Nhưng hôm nay gặp anh chi, chứng kiến tình cảm anh chị dành cho nhau, mình đúng là phải thốt lên mấy từ này: "Thật đáng ngưỡng mộ".


.... Ngẫm....



9 BÀI HỌC CUỘC SỐNG Ý NGHĨA ĐÁNG ĐỂ BẠN SUY NGẪM

Mỗi câu chuyện là một bài học quý giá, thiết thực để áp dụng vào công việc và cuộc sống. Hãy đọc và suy ngẫm nhé các bạn!
1. Bài học số 1
bài học cuộc sống ý nghĩa
Bạn tôi ưng ý một chiếc máy tính, cần khoảng 30 triệu, thu nhập mỗi tháng của cậu ta chỉ có 7 triệu.
Vợ cậu ta nói với cậu ta rằng: “Anh điên rồi, anh mà mua thì chúng ta sẽ ly hôn”.
Cậu ta hỏi tôi phải làm sao. Tôi nói: “Cậu không xứng với chiếc máy tính kia, đến thứ mà mình thích cũng không có dũng khí đi giành lấy, thì sau này cậu định lăn lộn trong xã hội thế nào?”.
Cậu ta cắn răng mua chiếc máy tính kia. Để trả nợ, cậu ta bắt đầu tìm một số công việc làm thêm. Cuối cùng, cậu ta đã trả hết nợ trong vòng một tháng. Vợ cậu ta không vì sự điên cuồng của cậu ta mà bỏ cậu ta. Cô ta dẫn cậu ta vào một siêu thị xe, nói: “Ông xã, chúng ta mua trả góp chiếc xe BMW này nhé”. Ban đầu cậu ta giật nảy mình, tưởng vợ mình điên. Một năm sau, cậu ta đã trả được hết khoản tiền của chiếc xe đó.
Kết luận: Đến vật và người mà mình thích bạn cũng không có dũng khí giành lấy, vậy thì bạn đã được định trước là một kẻ thất bại.

2. Bài học số 2
Một vị thiền sư nhìn thấy con bọ cạp rơi xuống nước, bèn quyết tâm cứu nó. Ai ngờ vừa chạm vào nó, đã bị nó chích vào tay. Vị thiền sư không sợ hãi, lại một lần nữa ra tay, lần này ông lại bị chích. Người bên cạnh nói: “Nó lúc nào chẳng chích người, hà tất phải cứu nó?”. Vị thiền sư đáp: “Chích người là bản năng của con bọ cạp, còn lương thiện là bản năng của tôi, sao tôi có thể vì bản năng của nó, mà vứt bỏ bản năng của tôi?”.
Kết luận: Lỗi sai của chúng ta nằm ở chỗ, bởi vì đám đông mà thay đổi bản thân.
3. Bài học số 3
Có người hỏi một người nông dân: “Có trồng lúa mạch không?”.
Người nông dân trả lời: “Không, tôi sợ trời sẽ không mưa”.
Người kia lại hỏi: “Vậy anh có trồng cây bông không?”.
Người nông dân trả lời: “Không, tôi sợ sâu sẽ ăn nó mất”.
Người kia lại hỏi: “Vậy anh trồng gì?”.
Người nông dân đáp: “Không trồng gì cả, tôi muốn an toàn”.
Kết luận: Một người không tình nguyện bỏ ra, không tình nguyện mạo hiểm, thì “không làm nên trò trống gì” đối với anh ta mà nói là chuyện quá hiển nhiên.
4. Bài học số 4
Ba người ra khỏi nhà, một người mang ô, một người mang gậy chống, một người đi tay không. Khi quay trở về, người cầm ô quần áo ướt sũng, người cầm gậy chống bị ngã, người thứ ba bình an vô sự. Thì ra, người có ô khi trời mưa đã bước đi mạnh bạo, cuối cùng bị ướt.
Khi đi chỗ đường trơn, người chống gậy cậy mình có gậy nên đi nhanh, kết quả chốc chốc lại bị ngã. Người đi tay không, khi trời đổ mưa, anh ta trú, khi thấy đường trơn trượt, anh ta đi cẩn thận, ngược lại lại bình yên vô sự.
Kết luận: Đôi khi, không phải là chúng ta thất bại vì khiếm khuyết của chúng ta, mà là thất bại vì ưu thế của chúng ta.
5. Bài học số 5
Một tiểu hòa thượng phụ trách quét dọn lá rơi trong chùa, mỗi ngày phải tốn rất thời gian mới quét xong. Có người nói với cậu rằng: “Trước khi quét dọn cậu hãy dùng sức rung cây cho lá rụng hết, sau đó hẵng quét, như vậy ngày mai sẽ không cần phải quét nữa”.
Tiểu hòa thượng cảm thấy có lý, vui vẻ làm theo, thế nhưng ngày hôm sau, lá vẫn rơi đầy sân chùa.
Kết luận: Bất luận hôm nay bạn có nỗ lực thế nào, thì ngày mai lá vẫn rơi. Dục tốc bất đạt, làm tốt chuyện của ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc đời của mình.
6. Bài học số 6
Một con quạ trong chuyến bay của mình đã gặp một con chim bồ câu đang trên đường về nhà. Con chim bồ câu hỏi: “Cậu muốn bay đi đâu thế?”.
Con quạ trả lời: “Thực ra tôi không muốn đi, nhưng mọi người đều chê tiếng kêu của tôi không hay, cho nên tôi muốn rời khỏi đây”.
Con chim bồ câu nói với con quạ: “Đừng phí công vô ích nữa! Nếu cậu không thay đổi giọng nói của mình, thì dù cậu có bay đến đâu đi chăng nữa cũng không được chào đón đâu”.
Kết luận: Nếu bạn hy vọng mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, vậy hãy bắt đầu từ việc thay đổi bản thân mình.
7. Bài học số 7
bài học cuộc sống ý nghĩa
Một nhà có ba người con trai, họ trưởng thành trong những trận cãi vã không ngừng của cha mẹ, mẹ của họ lúc nào cũng bị cha họ đánh đập thương tích đầy mình.
Người con cả nghĩ: Mẹ thật đáng thương! Sau này mình phải đối tốt với vợ mình hơn.
Người con thứ hai nghĩ: Kết hôn thật chẳng có nghĩa lý gì, sau này mình lớn lên chắc chắn sẽ không lấy vợ!
Người con thứ ba nghĩ: Thì ra, chồng có thể đánh đập vợ như vậy!
Kết luận: Cho dù môi trường sống giống nhau, nếu cách tư duy không giống nhau, sẽ kéo theo những cuộc đời không giống nhau.
8. Bài học số 8
Ở một thị trấn nhỏ, có một vị thương nhân đến mở một trạm xăng, làm ăn phát đạt. Người thứ hai đến, mở một nhà hàng. Người thứ ba đến, mở một siêu thị. Thị trấn này chẳng mấy chốc đã trở nên sầm uất, phồn hoa.
Ở một thị trấn khác, một thương nhân mở một trạm xăng, làm ăn phát đạt. Người thứ hai đến, mở trạm xăng dầu thứ hai. Người thứ ba đến, mở trạm xăng dầu thứ ba. Chuyện làm ăn không phát đạt như họ tưởng.
Kết luận: Cứ một mực đi theo con đường của người khác, tất sẽ thất bại.
9. Bài học số 9
Anh A đi xe đạp, hai chân gắng sức đạp, 1 tiếng đồng hồ chỉ có thể đi được quãng đường khoảng 10 km.
Anh A lái xe ô tô, một chân nhấn vào ga, 1 tiếng đồng hồ có thể đi được quãng đường 100 km.
Anh A ngồi tàu cao tốc, nhắm mắt lại, 1 tiếng đồng hồ có thể đi được quãng đường 300 km.
Anh A ngồi máy bay, ăn đồ ăn ngon, 1 tiếng đồng hồ có thể đi được quãng đường 1000 km.
Kết luận: Cùng một người, cùng sự cố gắng, thế nhưng khác nhau ở bệ phóng, kết quả sẽ khác nhau.

11 năm làm việc tại 18 công ty phá sản và cái kết vô cùng bất ngờ

Một công ty lớn tuyển mộ nhân sự và số người ứng thí rất đông. Các ứng viên đều có bề dày kinh nghiệm và có bằng cấp, học vị đáng kính nể. Cuối cùng qua ba vòng thi tuyển chỉ còn lại 11 người được lọt vào vòng cuối cùng để vào sáu vị trí quan trọng, do chính tổng giám đốc và những nhân vật cao cấp trong công ty trực tiếp phỏng vấn. Thế nhưng khi vị tổng giám đốc nhìn xuống, chợt phát hiện có đến 12 người tham dự.

Ông cất tiếng hỏi: Ai trong số các vị đã không lọt qua các vòng tuyển chọn trước đó?

- Thưa ông, tôi. Một chàng trai ngồi bên phải hàng ghế cuối cùng đứng dậy.




Anh ta nói thêm: Thưa ông, tôi bị loại ngay từ vòng đầu tiên nhưng tôi lại tin rằng mình có thể đậu nên vẫn muốn thử sức ở vòng cuối cùng này.

Mọi người trong phòng đều bật cười, kể cả ông già chuyên lo việc trà nước đứng ở phía cửa ra vào. Ông tổng giám đốc vừa ngạc nhiên, vừa tò mò nên hỏi tiếp:

Anh đã bị loại từ vòng đầu, vậy hôm nay anh tới đây có nghĩa gì?

Rất tự tin, chàng trai trả lời:

- Tôi chỉ tốt nghiệp đại học và là một nhân viên bình thường nhưng tôi có 11 năm kinh nghiệm làm việc và đã từng làm cho 18 công ty khác nhau...

Ông tổng giám đốc ngắt lời:

Bằng cấp, học lực và chức vụ của anh đều ở mức trung bình. 11 năm kinh nghiệm quả là điều đáng nói nhưng di chuyển đến 18 công ty khác nhau thì đúng là điều chúng tôi rất ngạc nhiên. Tuy nhiên với tư cách là nhà tuyển dụng, chúng tôi không thích điều này.

- Thưa ông, tôi không hề xin chuyển đổi công ty mà tại vì 18 công ty mà tôi đã từng làm việc đều... phá sản - Chàng thanh niên vẫn trả lời tỉnh bơ.

"Tôi có 11 năm kinh nghiệm tại 18 công ty khác nhau" - Chàng trai trả lời

Lần này thì cả khán phòng cười ồ. Có tiếng bình phẩm từ phía trên: “Cậu ta đúng là người xui xẻo”.

Nhưng chàng trai không vì thế mà tức giận. Anh ta nói tiếp:

- Tôi cho rằng đó mới chính là điểm mạnh của riêng tôi mà không phải ai trong quí vị ở đây đều có được. Cả phòng lại ồn ào lên. Chính lúc này, ông già phục vụ nước tiến đến bàn chủ tọa và rót nước cho các vị lãnh đạo trong hội đồng giám khảo.Chàng trai tiếp tục:

- Tôi hiểu rất rõ 18 công ty đó bởi tôi đã từng cùng với những đồng nghiệp của mình chung lưng đấu cật để kéo chúng khỏi bờ vực phá sản. Tuy không thành công, nhưng tôi đã học được rất nhiều từ những sai lầm để dẫn đến thất bại. Đa số chúng ta thường thích tìm hiểu và học hỏi những kinh nghiệm để thành công nhưng khác với quí vị, tôi chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn người khác ở chỗ biết làm thế nào để tránh sai lầm và thất bại. Ngừng một chút, chàng trai nói tiếp:

- Tôi biết chắc những kinh nghiệm để thành công thường có những điểm tương đồng nhưng lý do để dẫn đến thất bại thì luôn luôn khác nhau. Thật sự rất khó biến kinh nghiệm thành công của người khác thành của cải của chính mình, nhưng chúng ta lại rất dễ phạm sai lầm của kẻ khác.

Vừa nói xong, chàng trai đứng dậy và tỏ ý muốn đi ra khỏi phòng. Ông phục vụ già lại chồm lên rót nước cho ông tổng giám đốc. Bất ngờ chàng trai quay đầu lại mỉm cười và nói với ông tổng giám đốc:

- 11 năm với 18 công ty khác nhau cho phép tôi có sự quan sát và óc phân tích về người và việc. Vì vậy, tôi biết rõ tổng giám đốc và là vị giám khảo thật sự của ngày hôm nay không phải là ông mà chính là ông già lao công, phục vụ nước này. Cả 11 thí sinh trong phòng đều tròn mắt ngạc nhiên và nhìn về phía người phục vụ già với ánh mắt hoài nghi. Lúc này, ông già lao công mỉm cười hài lòng và nói:

- Rất giỏi! Anh sẽ là người đầu tiên được nhận vào làm việc tại công ty chúng tôi. Ngoài ra, tôi cũng thật sự muốn biết vì sao màn trình diễn của tôi lại có thể bị thất bại nhanh chóng như vậy.

(st)
--------------------------------------------

Một câu chuyện rất ý nghĩa, khá tâm đắc mà mình muốn chia sẻ với mọi người. Thông qua câu chuyện này, mong mọi người sẽ luôn có cái nhìn lạc quan trong mọi hoàn cảnh, hãy nhìn mọi thứ một cách tươi sáng hơn, bởi cuối cùng chúng ta sẽ được đền đáp một cách xứng đáng, không phải cơ hội thì cũng là những kinh nghiệm quý báu được đúc rút, tích lũy. 

CUỘC ĐỜI ĐAU THƯƠNG CỦA LOÀI CHIM YẾN

Có 1 lần lâu lắm rồi tôi có gặp người bạn nói ngày xưa ở VN trước năm 75 có lần ông trúng thầu để lấy tổ yến…
Sau lần đó ông giải nghệ luôn vì thấy ác độc quá…Ông nói tội lắm cô ơi…đôi khi phải vứt trứng yến hay chim non xuống biển để lấy tổ…Chim mẹ bay về quanh quẩn nơi tổ yến đã mất kêu thảm thiết lắm…Nghe ông nói mà tôi ứa nước mắt thương cho chim mẹ…

CHUYỆN CỦA CHIM YẾN

Câu chuyện ray rức lòng người.Xé gió biển, đôi cánh nhỏ dang rộng hết cỡ, lượn lên mất hút trên không trung rồi bất thần lao xuống hết tốc lực. Chẳng có gì ngăn cản nổi, Yến mẹ lao đầu vào vách đá dựng đứng. Để lại trên vách núi vệt máu tươi uất nghẹn và tiếng kêu khản đặc xé lòng của chim trống…Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại trong những ngày vào mùa, mùa mà một loài hân hoan trên sự chết chóc đau thương của một loài khác. Mùa khai thác Tổ Yến.Yến, sống trung thành – chết thuỷ chung. Một đôi Yến khi đã sống cùng nhau là trọn đời trọn kiếp. Khi đã xây tổ ở đâu là vĩnh viễn không dời đi nữa. Tập tính đó giết hại Yến. Người vẫn thầm ngưỡng mộ và tự hỏi: Trong hàng ngàn chim Yến bay rợp biển kia mà vì sao các cặp đôi không bao giờ nhầm lẫn, không đời nào lang chạ? Hàng vạn tổ Yến ken đặc trên vách đá đó mà Yến luôn về đúng nhà của mình. Không bao giờ chiếm tổ chim khác? Rồi người lợi dụng triệt để đặc tính này để dụ Yến, nuôi Yến, lấy tổ Yến và vô tâm nhìn xác Yến…Nếu không may gặp một thợ hái tổ không chuyên hay thiếu kinh nghiệm. Không chừa lại một phần tổ, hoặc lấy đúng chiếc tổ của Yến sắp sinh. Chim mẹ trở về trong tình trạng mất tổ, không chịu nỗi đau đớn vì cơn chuyển dạ. Yến sẽ quẩn và chọn cách gieo mình vào vách núi, chính nơi đã xây mái ấm để quyên sinh.
Đa số chim Yến trống sau đó bay lượn điên cuồng, kêu gào thảm thiết rồi lao thẳng vào đúng chỗ vợ chết. Nên các vệt máu khô buồn in lại trên vách đá lạnh lẽo thường là vệt đôi bên nhau, thậm chí là chồng lên nhau. Nếu không tự tử, chim Yến trống sẽ sống cô độc suốt quảng đời còn lại.
Xưa, kẻ cùng đinh mạt vận mới phải ra nơi heo hút, leo trèo nguy hiểm tìm hái tổ Yến để mong đổi đời. Thường thì khi có chút vốn họ bỏ nghề và ăn năn sám hối. Họ không đời nào muốn con cái tiếp tục cái việc quá sức mạo hiểm, quá sức thất đức. Và đó là lý do không có “nghề lấy tổ Yến gia truyền” là vậy.
Nay, lòng tham con người vô cùng vô tận.
Tạo hoá không ban phát cho ai tất cả. Loài chim hiền hoà xinh đẹp và thuỷ chung đó lại có đôi chân cực ngắn và mềm yếu. Yến dường như không thể đậu trên mặt đất, Yến treo thân trên vách cheo leo lúc đêm về. Còn lại gần như bay suốt, liên tục từ 12-15 giờ mỗi ngày. Săn mồi và ăn trong khi đang bay, ngủ trong lúc bay, thậm chí là “làm chuyện vợ chồng” trên không luôn.
Bù lại, Mẹ Thiên Nhiên dạy Yến cách sinh tồn, mách bảo Yến sống trên cao, làm tổ nơi vách núi thẳng đứng, hẻo lánh và trơn trượt. Hòng tránh loài ăn thịt hiểm ác như rắn hay cú vọ. Có điều, ngay cả thiên nhiên cũng không biết được có loài ăn…tạp còn tàn độc hơn thú dữ. Loài có thể chinh phục bất cứ núi cao vực sâu hiểm trở nào hầu nhét cho đầy lòng tham tanh tưởi. Loài đã làm những cuộc tàn xác đẫm máu mang tên “Yến Sào”.
Yến chống chọi để tồn tại, tạo hoá không đành lòng diệt vong một biểu tượng của tình yêu, tình mẫu tử. Trong thiên nhiên hoang dã, chắc Yến là loài duy nhất được mệnh danh “rút ruột cho con” nhờ đặc tính làm tổ bằng nước dãi. Cả chim mẹ và chim cha cùng nhau xây tổ. Nước dãi kết dính cây cỏ và chính những chiếc lông rứt ra đau đớn thành chiếc tổ kỳ diệu. Con người ranh mãnh khi lấy tổ yến đã cố tình chừa một ít. Yến hồn nhiên xây lại, dãi không đủ cho mùa sinh nên thổ huyết ra xây. Tước lông đến xơ rơ đôi cánh, trơ da thịt trân mình chịu đựng cơn gió biển rít buốt đến xương tuỷ. Cho đến chết đi rồi Yến vẫn không thể hiểu được một số giống người man rợ hoan hỉ gọi đó là “Hồng Yến”…
Cuộc đời loài chim yến hiện nay thật quá thương tâm, vì lòng tham và sự tàn nhẫn của con người chưa từng giảm bớt…Hãy dừng lại việc nuôi yến, bán tổ yến cho đến tiêu thụ các sản phẩm từ chim yến.
Nhân nào quả đấy, nếu mình phá hoại nhà cửa của người ta, chia rẽ gia đình người ta, cướp đoạt cái mà chẳng phải thuộc về mình, ăn nuốt vật phẩm dựa trên máu, nước mắt và sinh mạng của chúng sanh thì tương lai gia đình mình, con cháu mình, và cá nhân mình chẳng lẽ không bị quả báo tương tự hay sao?
Vì vậy: Trước khi làm điều gì, hãy nghĩ đến hậu quả của nó.
(st.)
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top