NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI

Người ta chửi rủa việc chặt cây, phá đi những di sản "đời sống tinh thần" của nhân dân vì quy hoạch khiến thành phố trở nên hiện đại hơn, sau đó người ta lại tiếp tục chửi tại sao bọn tui đóng thuế mà nước mình vẫn nghèo nàn lạc hậu vậy.
Cứ nghe nói chi tiền tỷ xây cái này, làm cái kia thì lại chửi ầm lên lãng phí, sao không để "chia cho người nghèo", sau đó lại tiếp tục quăng tiền mình vào Cinema, cafe, trà sữa, các quán nhậu và ăn vặt, rồi câu chuyện "mấythằng giàu không chịu chia tiền cho người nghèo" lại tiếp diễn, trong khi họ không biết "mấy cái người/công ty giàu giàu đó" đã chi bao nhiêu tiền giúp đỡ người nghèo đâu.

Người ta oán than việc đội mũ bảo hiểm bất tiện, thiếu thẩm mỹ, nặng nề, hư tóc, để rồi tiếp tục oán than sao hàng năm lắm tai nạn giao thông quá,... nhà nước mình quy hoạch, làm đường làm xá kì cục. Hay người ta cứ oán than sao đám CSGT cứ nhận hối lộ, trong khi họ vừa bị bắt vì không bật đèn xe thì lại: "Dạ anh thông cảm, em quên, em là sinh viên, anh có thể coi hỗ trợ giúp em được không, em chỉ còn ngần này..."
Người ta thích sáng đi học, chửi chế độ, chửi nền giáo dục rồi chiều diện đồ đi chơi, kiếm chỗ ăn ngon, nhậu rẻ để rồi ra trường lại tiếp tục đổ cho cái nền giáo dục, như thể mang cọc tiền tới rồi giao tính mạng, tương lai mình cho trường lớp vậy: "Đây, em trả tiền cho nhà trường, nhà trường muốn làm gì thì làm đi, tương lai em ở trong tay các vị cả đấy."
Người ta thích soi mói những người giỏi, những người giàu và chẳng muốn nhìn thấy sự nỗ lực, cố gắng của họ, nhưng rồi vẫn muốn trở thành một người giàu.
Người ta thích đọc tiểu thuyết 3 xu hơn là những quyển sách về kĩ năng, về những kẻ kiệt xuất để làm cảm hứng, để học hỏi những trải nghiệm của họ để rồi bảo sách sặc mùi lý thuyết, chẳng áp dụng được gì nhiều, trong khi chính họ đã đọc được mấy quyển? Áp dụng được mấy chương?
Người ta thích coi tin sao này chửi lộn với sao kia, người mẫu này lộ hàng, hot boy kia khoe thân, các ộp ba của họ đang ở đâu, cũng vì vậy mà những kênh lá cải ngày càng nhiều, các tin lá lách ngày càng tràn lan để đáp ứng nhu cầu "tò mò chuyện không đâu" của họ, sau đó lại chửi đổng lên "đồ báo lá cải", "chẳng có tờ báo nào viết ra hồn".
Người ta... thật lạ...

BẠN HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TỪ CÁC ĐẠI GIA TRUNG ĐÔNG?

"Các quốc gia ở Trung Đông hầu hết nằm trên những giếng dầu khổng lồ. Cứ thế, ra sau nhà múc dầu lên bán.
Nhưng gần đây, thế hệ con em của các nhà giàu Ả Rập sau khi du học Tây Tàu về, nhận thấy sự giàu có do tài nguyên thiên nhiên mang lại không vững bền được. Vì tài nguyên sẽ cạn kiệt, những quốc gia phồn vinh nhất lại là những quốc gia ít tài nguyên thiên nhiên nhất, tài nguyên con người mới là quan trọng. Những cái đầu kiệt xuất, giỏi giang sẽ giúp quốc gia phát triển bền vững. Không có dòng máu của ai, của dân tộc nào là đẳng cấp cả, tất cả đều do đào tạo mà nên. Một đứa trẻ mồ côi trong trại mồ côi ở Việt Nam cũng có thể trở thành 1 bộ trưởng ở Đức. Cũng không có người dở, chỉ có người lười học tập và lười lao động và biến thành người dở.


Nói là làm, họ đầu tư con người kinh khủng, điển hình như Ả Rập Sau-di, quốc gia luôn dẫn đầu về lượng sinh viên du học tại Mỹ và châu Âu. Đặc trưng của nhóm này là sau khi học xong, họ về nước chứ không ở lại, mở cơ ngơi làm ăn, chủ yếu các ngành nghề không liên quan đến dầu khí. Nên họ học không vì bằng cấp, mà học để biết cách làm. Dubai hay nhiều thành phố khác trở thành các trung điểm cho du lịch, tài chính, thể thao, hậu cần, vận tải…vì họ biết TIỀN ĐẺ RA TIỀN. Các doanh nhân ở đây biến lợi thế nằm giữa lục địa Á-Phi-Âu của vùng trung đông và cứ thế hốt bạc của Âu, Á, Phi, có nhiêu tiền đem qua cho họ hết.
Các sân bay ở Dubai, Doha…không ngừng mở rộng quy mô, làm cơ sở cho 3 hãng hàng không lớn nhất ở Trung Đông, đều được xếp hạng 5 sao, là Emirates, Qatar và Etihad. Mỗi hãng có mấy trăm chiếc máy bay tân tiến hiện đại, họ tổ chức đi thu gom khách hầu hết mọi thành phố lớn ở châu Á, từ Phnom Pênh đến Mumbai, Tokyo, Thượng Hải….rồi chở về trung điểm.
Từ trung điểm đó, họ túa đi mọi thành phố lớn ở châu Âu và châu Phi. Các sân bay ở đây hoạt động 24/24 và các chuyến bay nối tiếp nhộn nhịp vô cùng, các xe buýt chở đầy khách từ cửa này đến cửa kia trong sân bay, băng qua những con đường đầy cát của sa mạc, thậm chí từ terminal này đến terminal kia phải đi tàu điện. Ví dụ như sân bay Dubai, có tới 70 triệu hành khách 1 năm, và nối tuyến trực tiếp với 270 thành phố trên thế giới, có 90,000 nhân viên phục vụ tại sân bay trực tiếp, nửa triệu việc làm gián tiếp. Hàng năm, sân bay này thu về 27 tỷ đô la, bằng GDP một quốc gia nhỏ.
Điều đặc biệt là công nhân viên ở các sân bay phần lớn là người nước ngoài. Họ tự tìm đến để làm việc (search “apply job in Dubai/Doha airport”). Còn trên các chuyến bay, tiếp viên đủ thành phần quốc tịch, phi công cũng vậy, chỉ có máy bay, sân bay, tiền lãi…là của các ông chủ Ả Rập. Vì họ đào tạo dân họ với thói quen “cho việc” tức quản lý và kiếm tiền, còn nhân lực thuê mướn hết. Ấn Độ, Srilanka, Thái Lan, Philippines, Indonesia…là những nơi cung cấp nhân lực nhiều nhất cho họ.
Họ có văn phòng tuyển nhân lực ở các nước. Ở Ấn, họ tuyển ở Mumbai, Chennai và New Delhi. Ở Trung Quốc, họ đặt VP ở Thâm Quyến, Thượng Hải, Bắc Kinh. Ở Đông Nam Á, họ đặt văn phòng tuyển người ở Singapore và Kuala Lumpur. Các bạn trẻ phải tự nộp hồ sơ và sang đó phỏng vấn, ngày nào cũng có tuyển. Các bạn trẻ mới ra trường ở Đông Nam Á rất thích công việc tiếp viên hàng không hay nhân viên mặt đất ở sân bay trung chuyển, thường làm 2-3 năm để kiếm ít tiền trước khi về nước làm ăn.
Ngoài ra, nếu làm tiếp viên HK, còn có cơ hội du lịch miễn phí. Vì một đoàn tiếp viên bay đường dài, ví dụ đến Milan Ý, sẽ nghỉ ngơi vài ngày. Toàn ở khách sạn 5 sao. Ở Tp HCM, đoàn tiếp viên hay ở khách sạn ở gần sân bay, đứa nào đứa nấy vô khách sạn đẹp như tiên nữ ngọc đồng, sáng lóa cả góc trời.
Chúc các bạn trẻ tự tin làm việc và trở thành công dân toàn cầu. Làm việc ở Trung Đông, giá cả sức lao động là công bằng cho mọi quốc tịch. Họ cũng không quan tâm bằng cấp, high school là đủ, miễn tiếng Anh giao tiếp tốt. Nhưng phải thể dục thể thao để khỏe mạnh, chịu đựng được cường độ làm việc với “con nhà người ta”. Con nhà người ta bây giờ là Mary, Zhu Xiao Bin, Sasaki, Peter, Mohamed, Naidu…nên mình phải cao lớn, khỏe mạnh, đẹp đẽ ngang hàng với họ. Dẹp thói quen dặt dẹo với ipad, laptop mà đầu tư cho thể lực và trí lực đi, để phân công lao động quốc tế. Lương khởi điểm của sinh viên tốt nghiệp không phải 4-5 triệu nữa mà là 2000-3000 USD. Hàng xuất khẩu giá khác.
Mình làm ở đó, lương bổng cao nên về quê hương Cà Mau xài tiền như nước nhé, gián tiếp làm cho quê nhà giàu có hơn. Ví dụ 1 con cua Cà Mau, dân địa phương ăn 20,000 đồng còn lật qua lật lại chê óp chê nhỏ, mình phá giá liền, mua con cua đó giá 200 ngàn đồng trong sự ngỡ ngàng của thực khách bản địa. Người thì nước hoa sực nức, ăn vận sang trọng, mở miệng nói tiếng Anh lơ lớ, người ta đang hâm mộ nên mình phải chảnh lên. Giả bộ rút ví ra boa luôn chị bán cua 100 ngàn, nói chụy ơi hấp bia Corona giùm em nghen chị, làm chị ấy lúng túng chơi, dưới quê có ai biết bia Corona là bia gì.
Nói giỡn chứ các bạn trẻ lo đầu tư vào tài sản của mình đi. Chuẩn quốc tế hết đi. Chỉ có 4 loại tài sản là vốn sống, nhân cách, thể lực và trí lực. Còn lại là phương tiện hết. Bằng cấp chỉ là miếng giấy chứng nhận trong một thời gian nào đó có vượt qua 1 kỳ sát hạch. Biệt thự chung cư cũng chỉ là phương tiện trú ngụ (giống cái hang đá ngày xưa), siêu xe (xe hơi xe máy cũng như xe ngựa cách đây mấy trăm năm) hay tiền bạc (đô la vàng bạc cũng chỉ là phương tiện trao đổi hàng hóa, giống vỏ sò cách đây 2000 năm). Đừng nhầm mà đầu tư cho phương tiện, giống cách đây 2000 năm, nhiều người ngây ngô đầu tư xây dựng hang đá thiệt đẹp, xe ngựa thiệt to, vỏ sò thiệt nhiều… rồi lúc đó khoe khoang này nọ, nói để dành cho con cháu, giờ có dùng nữa đâu? Nên giờ mình đầu tư biệt thự, tiền bạc, xe cộ… 2000 năm nữa tụi nhỏ nó cười mình chết. Ông tổ để lại một nhân cách lấp lánh, một trí tuệ lung linh vẫn tuyệt vời hơn 1 đống vỏ sò lòe loẹt.
Học học học. Làm làm làm. Kỷ luật kỷ luật kỷ luật…!!!"

Ý nghĩa sâu xa của chữ nhân (人) trong tiếng Hán

Chữ Hán cổ xưa là chữ tượng hình, tượng thanh. Trong mỗi chữ Hán cổ xưa đều bao hàm một ý nghĩa sâu xa. Chữ nhân (人) trong tiếng Hán có nghĩa là “người” trong tiếng Việt chỉ cần hai nét bút là viết xong. Kỳ thực, viết chữ nhân (人) thì rất đơn giản nhưng làm người thì lại rất khó!

Nhân sinh muôn màu, muôn vẻ nên điều khó là làm sao để mỗi bước đi đều thuộc về bản thân mình. Bạn đã từng nghĩ đến hàm nghĩa, ý nghĩa của chữ nhân (人) là gì chưa? Dưới đây xin đưa ra một số ý nghĩa sâu xa của chữ nhân (人) để mọi người tham khảo!


1. Một nét biểu thị sự phát triển, một nét biểu thị cho sự già yếu

Đời người chính là một quá trình trao đổi chất, thay cũ đổi mới, cái mới không ngừng được sinh ra và cái cũ không ngừng bị đào thải đi. Con người chỉ có không ngừng thu nạp những vật chất mới được sinh ra và loại bỏ đi những thứ mục nát thì mới có thể sửa cũ thành mới, phát triển khỏe mạnh.

2. Một nét biểu thị cho sự tiến lên, một nét biểu thị cho sự thoái lùi

Đời người tựa như leo núi, từng bước từng bước hướng lên mà leo. Nhưng khi đã lên đến đỉnh núi thì lại từng bước từng bước hướng xuống. Những người kiên trì leo được lên đến đỉnh cao là người đáng kính, nhưng lên đến đỉnh cao mà không lưu luyến địa vị, có thể lên được xuống được mới là người đáng trân quý.

3. Một nét biểu thị cho niềm vui, một nét biểu thị cho phiền não

Niềm vui và phiền não, hạnh phúc và thống khổ đều song hành tồn tại, có thể khích lệ nhau tiến lên. Con người khi trải qua phiền não thống khổ mới cảm nhận hết được niềm hạnh phúc của cuộc đời.

4. Một nét là thuận cảnh, một nét là nghịch cảnh


Cuộc đời có thuận cảnh và nghịch cảnh, thậm chí nghịch cảnh còn nhiều hơn thuận cảnh. Trong cuộc đời, những điều không được như ý muốn luôn nhiều, chính là để xem chúng ta đối mặt như thế nào. Có thể vượt qua nghịch cảnh, bạn mới tìm được giá trị của bản thân cũng như ý nghĩa cuộc sống của mình.



Bất ngờ với hành động của thanh niên sửa giày dép giữa lòng Sài Gòn

Dù cuộc sống gia đình khó khăn nhưng Bá Cường vẫn luôn giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình. Hằng ngày, chàng thanh niên 18 tuổi vẫn lặng lẽ làm công việc sửa giày và giúp sửa giày, dép miễn phí những người nghèo ở trung tâm Sài Gòn.

1454584130_1454050412_anh_1

Nguyễn Bá Cường (tên thường gọi là Beo – 18 tuổi) hành nghề sửa giày tại con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu (quận 3, TP.HCM). Điều đặc biệt, trước tủ sửa giày của chàng thanh niên có dòng chữ “sửa giày miễn phí cho các anh chị, ba gác, xích lô và người khiếm thị”. Beo cho biết, nhà ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật, quận 3 và nghỉ học từ năm lớp 6. “Em học cũng dở, ở lại lớp tới 3 năm. Biết sức học của mình và hoàn cảnh gia đình khó khăn nên em xin bố mẹ nghỉ học sớm. Bố đi làm nhạc công hát cho những đám tiệc. Mẹ ở nhà lo cho bà ngoại vì mấy năm bà bị bệnh. Học tệ quá nên em xin nghỉ nhường cho em trai học”, Beo nói.

Thấy Beo nghỉ học hay chơi bời lêu lổng với đám bạn cùng lứa trong xóm nên anh Nguyễn Thanh Tuấn kêu đến và dạy cho nghề sửa giày. Đến nay, Beo đã học được hơn 2 năm và đã “ra trường”. Tấm biển sửa giày miễn phí cũng được anh Tuấn làm để hướng Beo phải biết giúp đỡ những người khó khăn. 

Beo kể, nhiều cô chú hành nghề vé số, chạy xích lô hay xe ôm mua đôi dép cũng phải đắn đo nhưng khi dép bị hư muốn sửa cũng không dễ. Giá sửa đơn giản một đôi giày ít nhất cũng vài chục ngàn bằng cả ngày công đi làm. Bởi vậy dù giày dép hư các cô chú vé số cũng tự mua keo về dán lại nên chỉ đi được hai ba ngày. “Gắn tấm bảng này nhiều người tự tin vào để sửa giày, dép hơn. Hơn hai năm làm em cũng không nhớ đã sửa biết bao nhiêu đôi giày, dép miễn phí cho những người có hoàn cảnh khó khăn như vậy”, Beo cho biết.

Đang trò chuyện một người đàn ông bán vé số đi tới nói: “Con ơi sửa giúp bác đôi dép nhưng sửa rẻ rẻ nha con”. Beo đưa hai tay đón lấy đôi dép cười nói: “Bác ơi, con sửa miễn phí cho bác nên bác đừng lo. Đôi dép này bị gãy mũi và mòn đế và đứt chỉ hết rồi. Con dán lại đế và may lại những chỗ bị đứt chỉ nha”. Sau 20 phút đôi dép da đã làm xong được Beo trao lại cho khách. Người đàn ông cảm ơn rồi lại hối hả đi ra đường với sấp vé số dày cộm trên tay. Trước khi đi người đàn ông này không quên nở nụ cười trên môi, nói: “Giữa Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt lại có thanh niên tử tế. Cuộc sống còn nhiều điều vui”.

1454584131_1454050412_anh_94

Từ một người lêu lổng, không có việc làm, Beo được anh Tuấn kêu đến dạy cho nghề sửa giày. Beo tâm sự: “Tấm biển này luôn nhắc nhở em phải biết yêu thương người nghèo, hoàn cảnh khó khăn. Khi tận tay trao giày, dép cho những người nghèo sửa bằng đôi tay của mình em rất vui. Cánh tủ nơi để đồ nghề của Beo còn có một dòng chữ: “Sống là phải biết lao động, mới thành công. Trong cuộc sống, sống thật thà mới thành người được quý trọng”.

Beo cho hay: “Những dòng chữ này là do thầy Tuấn viết lên để nhắc nhở tụi em về cách sống. Trong cuộc sống cần biết cần cù lao động thì mới có miếng cơm, đừng có lười biếng”. 

Anh Nguyễn Thanh Tuấn – thầy dạy sửa giày cho Beo nói: “Thấy nó cũng không có nghề nghiệp gì. Lại hay theo đám bạn trong xóm đua đòi nên hỏi có muốn học không thì nó đồng ý. Giờ cũng học được hơn 2 năm rồi, đã ra nghề và mỗi tháng trả cho Beo 3 triệu đồng để phụ giúp gia đình”. “22 năm trước tôi cũng hay ăn chơi, lêu lổng, cũng được một người thầy kêu đến dạy cho được cái nghề sửa giày và chỉ bảo cách làm người. Giờ mình cũng chỉ và hướng dẫn lại cho các em. 

1454584131_1454050412_anh_74

Cũng có 4, 5 em thanh niên trong xóm theo tôi học nghề. Ngoài việc truyền cho các em cái nghề để có công việc ổn định mình cũng dạy các em biết quan tâm hơn đến những người xung quanh, biết chia sẻ với những mảnh đời khốn khó hơn mình”, anh Tuấn cho biết.

Sài Gòn xem vậy mà có rất nhiều người tử tế. Quán cơm 2.000 đồng, uống trà miễn phí rồi bây giờ còn được sửa giày miễn phí nữa chứ. Đây đúng là những hình ảnh ấm áp tình người giữa phố đông mà ai cũng than sao vô tâm quá.

Chồng em nghèo hơn chồng chị, nhưng chị còn lâu mới hạnh phúc bằng em!

Ngày tôi lấy chồng, mẹ tôi khóc rất nhiều, bà khóc không phải vì gả con gái đi xa mà vì nhà chồng tôi quá nghèo. Dẫu biết nhà chồng tôi ở quê, nhưng mẹ tôi không nghĩ hôm đám cưới nhà anh lại làm đơn giản đến vậy. Làm cha mẹ, khi phải gả con gái vào nhà nghèo khó có mấy ai vui, mấy ai hài lòng?

Mẹ thương tôi được sống sung sướng trong nhung lụa từ bé. Tôi chẳng bao giờ phải lo chuyện tiền nong, vì nhà tôi khá giàu. Khi tôi đưa anh về nhà giới thiệu với gia đình, bố mẹ tôi đã tỏ ý không vui. Sau khi anh về, gia đình tôi đã có cuộc họp khẩn. Bố mẹ không đồng ý cho tôi lấy chồng nghèo. Mặc cho bố mẹ cấm cản, tôi vẫn giữ vững lập trường yêu anh. Nhiều người gia đình giàu có, hoặc con người bạn này bạn nọ của bố mẹ đến với tôi, nhưng trái tim tôi chỉ duy nhất có anh.

Sau gần 2 năm kiên trì, cuối cùng bố mẹ tôi cũng miễn cưỡng đồng ý cho tôi lấy anh. Tôi từng thề rằng, lấy anh là lựa chọn của tôi, sau này dù có sướng khổ thế nào thì chịu chứ sẽ không bao giờ kêu ca phàn nàn với bố mẹ. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn tin rằng tôi sẽ không chọn nhầm chồng.





Cuộc sống mới đầu của chúng tôi rất khó khăn. Tuy lương của hai vợ chồng khá cao nhưng chúng tôi phải thuê nhà, lại còn bố mẹ chồng đã lớn tuổi cùng hai đứa em đang tuổi ăn học ở quê nên cuộc sống chẳng mấy dư dả. Dù bố mẹ tôi nhiều lần ngỏ ý giúp đỡ, nhưng vợ chồng tôi đã quyết sẽ không nhận trợ cấp từ bố mẹ. Lấy chồng nghèo là lựa chọn của tôi, tôi không muốn làm bố mẹ lo lắng thất vọng.

Bạn bè tôi, những người tôi quen biết đều lấy chồng giàu cả. Về nhà chồng chị nào cũng sẵn nhà, sẵn xe, chẳng phải gánh nặng bên nhà chồng nên họ thường nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. Chị bạn thân thì nhảy cẫng lên mắng: “Mày điên à, yêu thì yêu thế thôi, chứ lấy thì nhất định phải lấy chồng giàu mới có thể đảm bảo cuộc sống cho mình. Mày quen sung sướng rồi, có chịu được khổ không? Hay được vài bữa, gánh nặng cơm áo gạo tiền lại lục đục cãi nhau, lúc ấy hối hận thì cũng muộn rồi”.Tôi cũng chẳng phản bác lại chị vì lời chị ấy nói cũng đúng với suy nghĩ của rất nhiều người hiện nay.

Còn tôi từ bé không bao giờ phải lo chuyện tiền bạc nên cũng không đặt nặng vấn đề giàu nghèo, lấy chồng là phải lấy người mình yêu, vợ chồng sống với nhau phải có tình có nghĩa.

Gia đình chồng tôi ở quê nên mọi người rất tình cảm. Nhiều người bảo nhà quê thường hay lắm chuyện nhưng tôi lại chẳng thấy thế. Hay vì yêu chồng nên tôi chẳng ngại cái nghèo, cái mác nhà quê của anh. Chúng tôi thường đôi ba tháng mới về quê một lần, mỗi lần về quê tôi đều không cảm thấy lạ lẫm, cảm giác ấm cúng như về chính ngôi nhà của mình. Bố mẹ chồng tôi rất chân thật đôn hậu.

Tôi phải thầm cảm ơn ông bà vì không phải ai cũng có thể dạy ra một người đàn ông giống như chồng tôi. Chẳng ai hoàn hảo cả, anh cũng vậy nhưng trong mắt tôi anh thực sự tuyệt vời. Chúng tôi lấy nhau, từ những năm tháng khó khăn đến nay khi đã có của ăn của để, cũng gần chục năm rồi, chưa bao giờ anh to tiếng hay đánh vợ chửi con.

Tôi còn nhớ, sau khi cưới, tôi đi gặp nhóm bạn gái thì các cô bạn hỏi: “Đã bị chồng đánh chưa? Nói mày đừng giận chứ đàn ông quê thường cục mịch lắm, cẩn thận nó đánh cho thâm tím mặt mày”. Đúng anh là người nghèo, người nhà quê nhưng anh đâu cục cằn thô lỗ. Anh luôn đối xử dịu dàng, trân trọng vợ con. Tôi tự hào vì lấy anh – một người chồng nghèo.

Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn nên chồng tôi rất bản lĩnh và có chí tiến thủ. Ngoài giờ làm, anh vẫn nhận thêm việc về nhà làm. Cứ chiều đi làm về, anh cùng tôi nấu cơm dọn dẹp nhà cửa. Bữa cơm đơn giản đạm bạc nhưng lúc nào cũng vui vẻ rôm rả.

Đến đêm, sau khi trò chuyện với vợ, anh lại ôm máy tính làm việc. Anh thường nói, vì nghèo nên anh phải làm việc gấp 2, gấp 3 người khác để bù lại. Nhiều lần nằm trong chăn ấm ngủ trước, tôi thương chồng rớt nước mắt. Kiếm được đồng tiền vất vả nên chồng tôi cũng rất tiết kiệm. Chưa bao giờ anh để tôi phàn nàn về cách chi tiêu hoang phí. Tiền làm được, anh đều tin tưởng đưa vợ cất giữ, cho dù trước khi lấy anh tôi là người chẳng hề biết giữ tiền.

Tôi cũng chẳng phải trải qua cảnh nấu chín cơm rồi ngồi chờ chồng về hay một mình lủi thủi ăn cơm. Anh không thích la cà quán sá nhậu nhẹt sau giờ làm như những người đàn ông khác. Anh luôn nói rằng: “không gì ngon bằng cơm vợ nấu” dù sự thật là thời gian đầu tôi nấu ăn rất dở. Tôi biết, sau giờ làm anh luôn cố về để cùng tôi chia sẻ công việc nhà.
Hơn nữa những cuộc nhậu nhẹt bia rượu kia thật tốn kém, vài ba cuộc nhậu ấy có thể nuôi cả nhà anh ở quê hàng tháng rồi. Anh tiết kiệm vậy nhưng không phải ki ke đâu nhé. Anh cũng chẳng bao giờ quên những dịp lễ hay ngày kỉ niệm. Chồng nghèo, anh không có tiền mua quà giá trị nhưng vẫn luôn có những món quà nho nhỏ dành cho vợ. Anh nói, dù nghèo kinh tế nhưng không được nghèo tâm hồn, nghèo tình cảm. Tôi tin chắc rằng, có rất nhiều người phụ nữ lấy chồng giàu lại đang mơ ước một người chồng nghèo như chồng tôi.

Tích cóp dần dần, cộng thêm sự nhanh nhạy của anh trong kinh doanh, kinh tế của vợ chồng tôi khá hơn. Các em chồng tôi cũng đều trưởng thành tự kiếm tiền nuôi thân, vợ chồng tôi như bớt đi gánh nặng. Lần lượt hai đứa con thân yêu của chúng tôi ra đời. Anh lại nói, đời anh khổ rồi nhưng nhất định phải để đời con được sung sướng. Tôi tin lời chồng bởi anh nói được thì sẽ làm được.

Đến giờ kinh tế của chúng tôi đã khấm khá, có của ăn của để. Tôi có thể tự hào đứng trước bố mẹ mình mà nói: “Con đã chọn đúng, nếu cho con chọn lại con vẫn lấy anh ấy”. Gần chục năm qua, tôi chưa bao giờ thấy ân hận vì lấy chồng nghèo. Cách anh bảo bọc chăm lo cho gia đình, cách anh đối nhân xử thế đã chứng minh tôi lựa chọn đúng. Bố mẹ tôi có lần khen: “Con gái chúng ta khéo chọn chồng”.

Và tôi cũng tin chắc rằng, không ít người thầm ghen tị với hạnh phúc hiện có của tôi. Những cô bạn ngày xưa lấy chồng giàu, cũng có kẻ bỏ chồng hoặc người suốt ngày kêu than chán chồng. Nào anh chồng bê tha đủ mọi tật xấu, chẳng chịu lo làm ăn mà chỉ dựa vào bố mẹ. Nào là anh chồng chẳng biết thương vợ thương con, suốt ngày nhậu nhẹt cờ bạc trong khi đó vợ thì phải cật lực làm việc kiếm tiền nuôi con.

Chẳng ai giàu mãi được nếu không chịu khó làm ăn. Cũng chẳng ai nghèo mãi được nếu có chí hướng, có bản lĩnh. Đấy, ai bảo lấy chồng nghèo là khổ? Tôi có thể tự tin ngẩng cao đầu để nói rằng tôi lấy chồng nghèo, tôi hạnh phúc!
 
Ký Sự SEO © 2010 | Designed by Ký Sự Seo | Back to top